Sáng sớm, mọi người còn trốn trong chăn đi gặp chu công, rất đông học sinh đã sớm rời giường đi học.
Đoạn Ngân Táp đeo túi sách, vẻ mặt mệt mỏi rời nhà, vì vội viết bản thảo, nguyên một đêm hôm qua y không ngủ, hiện tại thật khốn khổ!
"Đoạn Ngân Táp!" Đoạn Ngân Táp mới vừa ra khỏi cửa, đã thấy Phan Lệ Nhu sớm chờ ở đó, vẻ mặt giận dữ, có vẻ vô cùng tức giận.
"Tối hôm qua cậu đã đi đâu? Tại sao không nghe điện thoại, còn tắt máy. Cậu biết không? Tối hôm qua tớ đợi cậu cả đêm ngoài cửa, rạng sáng mới về nhà." Phan Lệ Nhu xoa thắt lưng, tức giận ngất trời mắng. Hóa ra là đến khởi binh vấn tội.
"Có chút việc!" Đoạn Ngân Táp lạnh lùng trả lời. Bởi vì tên yêu nghiệt kia, đêm qua y về đến nhà đã nửa đêm.
"Có chuyện gì?" Phan Lệ Nhu truy hỏi kỹ càng sự việc.
"Cậu quản nhiều như thế làm cái gì?" Đoạn Ngân Táp thật sự không muốn cùng cô nói chuyện vô nghĩa.
"Tớ là bạn gái dự khuyết của cậu, tớ đương nhiên là có quyền quản cậu." Phan Lệ Nhu nói.
Đoạn Ngân Táp liếc mắt xem thường, khi nào cô biến thành bạn gái dự khuyết của y vậy? Đoạn Ngân Táp lười cùng cô nói thêm gì nữa, quay người đi về phía trước.
"Đoạn Ngân Táp, cậu đứng lại đó cho tớ! Mau nói cho rõ ràng, tối hôm qua cậu rốt cuộc đã đi đâu?" Phan Lệ Nhu đuổi theo, hỏi han.
"Tớ ở cùng với Trương Tĩnh!" Đoạn Ngân Táp bị cô phiền đến không chịu nổi, tùy tiện tìm một cái cớ.
"Gạt người, hôm qua tớ có gọi điện thoại hỏi Trương Tĩnh, cậu căn bản là không ở cùng hắn. "Nói dối rất nhanh đã bị vạch trần.
"Cậu thực phiền!" Đoạn Ngân Táp quay đầu, không kiên nhẫn nói.
"Cậu…" Phan Lệ Nhu mới vừa há mồm muốn chỉ trích y, lại bỗng nhiên thổi đến một trận gió, mở phần cổ áo Đoạn Ngân Táp không cài cúc, vài dấu hôn rơi vào trong mắt Phan Lệ Nhu.
"Đây là cái gì?" Phan Lệ Nhu chỉ vào những dấu hôn, kích động kêu to. Phan Lệ Nhu tuy rằng vẫn là thiếu nữ, nhưng cô biết đó là làm cái gì lưu lại.
"Không liên quan tới cậu!" Đoạn Ngân Táp cúi đầu nhìn cổ mình, nhíu mày, lạnh lùng vô tình nói. Tối hôm qua yêu nghiệt kia nhiệt tình như lửa, để lại vô số dấu vết trên người mình, lưng cũng bị hắn cào nát.
"Nói cho tớ biết rốt cuộc là ả hồ ly tinh nào làm? Tớ muốn giết ả!" Phan Lệ Nhu muốn điên lên, Đoạn Ngân Táp là của cô, sao vậy có thể cùng mấy đứa con gái khác làm cái loại chuyện này.
"Phan Lệ Nhu, chúng ta chỉ là bạn học phổ thông, cậu không có quyền lợi can thiệp tới sinh hoạt cá nhân của tớ." Nhìn Phan Lệ Nhu nổi trận lôi đình, mặt vặn vẹo, Đoạn Ngân Táp bất đắc dĩ thở dài, xem ra lại phải giải thích rồi.
"Cậu sao có thể nói lời này? Cậu có biết, tớ từ nhỏ đến lớn đều thích cậu, tớ vẫn luôn muốn làm bạn gái cậu, vì muốn học cùng cậu tớ mới chuyển sang 3H." Phan Lệ Nhu kích động hét lớn.
"Nhưng tớ không thích cậu!" Đoạn Ngân Táp lãnh khốc vô tình nhìn cô.
"Tại sao? Tại sao cậu không chịu thích tớ, chẳng lẽ cậu còn chưa quên được người con gái kia sao?" Phan Lệ Nhu khóc lóc, thương tâm hỏi han. Cô không hiểu, rốt cuộc cô kém cô gái kia ở đâu, tại sao lâu như vậy rồi Đoạn Ngân Táp còn chưa chịu quên cô ta, làm bạn trai cô chứ.
"Đừng nhắc đến cô ta trước mặt tớ!" Đoạn Ngân Táp biến sắc, giận dữ hét.
"Thực xin lỗi! Tớ không cố ý!" Phan Lệ Nhu lúc này mới phát hiện mình phạm phải điều cấm kỵ của Đoạn Ngân Táp, cô gái kia vẫn luôn là một tổn thương trong lòng y, y không cho phép bất cứ kẻ nào đụng chạm đến.
"Nhớ kỹ! Sau này không được nói đến người kia trước mặt tớ!" Đoạn Ngân Táp nói xong, xoay người rời đi.
Phan Lệ Nhu nhìn bóng dáng cao ngạo của Đoạn Ngân Táp, nước mắt từ trong hốc mắt chảy ra. Đoạn Ngân Táp, tại sao cậu không thể nhìn tớ một lần, tại sao cậu không hiểu chỉ có tớ mới thật lòng yêu cậu, chỉ có tớ mới không thương tổn cậu, không vứt bỏ cậu…
### ### ###
Vì Phan Lệ Nhu nên tâm tình Đoạn Ngân Táp rất kém, nhưng sau khi y tới trường nhìn thấy Hứa Tịch, tâm tình hoàn toàn rơi xuống đáy vực.
Chuông vào học vang lên, Hứa Tịch giống như thường ngày, đi giày cao gót tinh tế, xoay thắt lưng, phong tình vạn chủng tiêu sái bước vào phòng học. Hứa Tịch hôm nay mặc một bộ váy áo màu trắng, nhưng vải dệt này là trong suốt, có thể nhìn rõ nội y bên trong, đương nhiên cũng có thể nhìn thấy dấu vết phóng túng tối hôm qua.
Nhìn thấy Đoạn Ngân Táp, Hứa Tịch liền vứt cho y một cái mị nhãn, khuôn mặt tuấn tú của Đoạn Ngân Táp sớm đã xanh mét. Yêu nghiệt này lại muốn làm cái gì, hắn sợ người khác không biết đêm qua hắn đã làm chuyện tốt gì sao? Ăn mặc bại lộ như thế, quả thực chính là cố ý chiêu cáo thiên hạ.
Sắc mặt Phan Lệ Nhu so với Đoạn Ngân Táp càng khó nhìn hơn, thấy Hứa Tịch thân thể đầy yêu ngân cuồng dã, cô không tự chủ được liên tưởng, người ở cùng Đoạn Ngân Táp tối hôm qua có phải là Hứa Tịch không? Cô đoán như thế là có căn cứ, Hứa Tịch và Đoạn Ngân Táp, trên người cả hai đồng thời xuất hiện dấu vết làm tình, trong đó nhất định có vấn đề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!