Hàm ý mà Sa Thuỵ Kim ám chỉ quá đỗi đáng sợ, gần như đang cố tình suy diễn ác ý về mục đích xuất hiện tại đây của tôi. Tôi không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. Sững sờ mất vài giây, tôi hỏi thẳng: "Ý ngài là gì?"
Một mặt, rượu đúng là đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều dũng khí. Mặt khác, chẳng ai có thể im lặng khi bản thân bị người khác hiểu sai mà không lên tiếng tự bảo vệ mình.
Sa Thuỵ Kim hỏi ngược lại tôi: "Bạn thử nói xem, Tư Vũ?"
Tôi không nhận ra sự thay đổi trong cách xưng hô của ông, chỉ chau mày hỏi: "Bí thư Sa, nếu tôi không hiểu lầm thì ngài đang nói tôi cố tình dâng mình tới…"
Tôi khựng lại trong thoáng chốc, miệng không thể thốt ra ba chữ "quyến rũ ngài". Giờ phút này, đến ngay cả kính ngữ tôi cũng không buồn dùng nữa: "Ông còn lôi cả nguyên Bí thư Uỷ ban Chính pháp Cao Dục Lương ra làm ví dụ, vậy thì có khác nào đang trắng trợn vu khống người khác?"
Sa Thuỵ Kim chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Vẻ ngoài điềm đạm và nét mặt phảng phất nụ cười thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nghiêm nghị khiến tôi cảm thấy hơi sợ hãi. Nhưng tôi phải bảo vệ lòng tự trọng của mình, không được phép run sợ hay lùi bước.
Tôi nói tiếp: "Phải, tôi đã uống rượu, tôi có lỗi. Đi gặp lãnh đạo mà lại uống rượu, làm việc cẩu thả, không đáng tin. Tương lai sau này chỉ có nước ngồi mòn ghế xó. Thái độ thiếu tích cực, thiếu trách nhiệm, thiếu chu toàn… Ngài nói thế nào tôi cũng chấp nhận. Nhưng sao ngài có thể nói… Như thế này thì xúc phạm người ta quá!"
"Nếu ngài sợ bị người khác tiếp cận với ý đồ xấu, vậy thì tôi đảm bảo sau này thấy ngài tôi sẽ đi đường vòng."
Càng nói càng thấy ấm ức và tức giận, chết tiệt thật! Chút cảm xúc thầm kín mà tôi dành cho Sa Thuỵ Kim dường như bị ép phơi bày ra trước ánh sáng, tôi buộc phải tự vấn xem bản thân có đang che giấu ý đồ mờ ám gì hay không. Đã vậy còn bị vu vạ một cách trắng trợn. Tôi hít sâu mấy hơi rồi quay người bỏ đi.
"Đứng lại." Sa Thụy Kim cuối cùng cũng lên tiếng, có vẻ ông đã nhẫn nại chờ tôi trút hết bức xúc mới lên tiếng: "Đồng chí Tư Vũ nói xong rồi, vậy cũng nên cho tôi cơ hội được phát biểu chứ nhỉ?"
Cơ thể tôi quả nhiên đứng yên tại chỗ, răng nghiến chặt lên phần thịt mềm bên trong má, chờ ông nói tiếp. Đây là một màn giằng co trong im lặng, chỉ là khi đó tôi chưa hoàn toàn nhận thức được điều này.
Ông ngồi xuống ghế, chiếc sofa dệt kim màu nâu sẫm lún xuống theo động tác của ông, ánh mắt tôi bất chợt bị hút về phía đó. Ông khẽ vẫy tay ra hiệu cho tôi cùng ngồi.
Cơn giận trong tôi gần như tan biến phân nửa chỉ trong chớp mắt. Tôi đứng chần chừ một lát rồi cũng ngồi xuống.
Khi ý thức được điều này, trong lòng tôi âm thầm dâng lên một nỗi tuyệt vọng mơ hồ trước sự nhu nhược và phục tùng của bản thân. Mỗi lần đối diện với Sa Thụy Kim, tôi luôn bị rơi vào thế yếu.
"Do đặc thù công việc, ngồi ở cương vị này tôi thực sự rất khó để tin tưởng người khác." Sa Thuỵ Kim khẽ thở dài, trông có vẻ yếu thế nhưng thái độ lại không có chút hối lỗi nào.
"Biết bao đồng chí lần lượt ngã xuống trước cám dỗ của tiền bạc và đàn bà. Thân là Bí thư Tỉnh uỷ, tôi đã trông thấy quá nhiều nên khó tránh khỏi việc trở nên cảnh giác một cách thái quá."
Nghe Sa Thuỵ Kim nói vậy, chút ấm ức cuối cùng trong lòng tôi cũng tan biến. Tôi nói: "Ngài giữ chức vụ quan trọng nên chuyện này cũng là điều khó tránh khỏi. Tôi có thể hiểu… ngài thận trọng như vậy cũng là vì trách nhiệm với đất nước và nhân dân."
Không hề có một lời xin lỗi nào vì đã hiểu lầm tôi, nhưng tôi vẫn lựa chọn thông cảm cho Sa Thụy Kim.
Bởi vậy, có đôi lúc tôi cũng không cảm thấy bản thân đáng thương. Ngay từ đầu, chính tôi đã tự gạt bỏ lòng tự trọng của mình, nên việc về sau tôi cam tâm phục tùng cũng là điều khó tránh.
Ông liếc nhìn tôi, khoé môi như thấp thoáng nụ cười. Không hiểu sao điều này lại khiến mặt tôi nóng bừng lên.
"Tôi pha trà rồi, uống một chút cho tỉnh táo đi."
Sau chuyện vừa rồi, tôi đã hoàn toàn tỉnh rượu, chỉ còn lại một chút hơi men vẫn len lỏi trong huyết quản khiến tôi cảm thấy thư thái hơn bình thường.
Tôi vội đứng dậy đón lấy ấm trà trong tay ông: "Bí thư Sa, để tôi làm là được rồi."
Sa Thuỵ Kim đưa ấm trà cho tôi. Ngón tay tôi vô tình sượt qua mu bàn tay thô ráp của ông, cảm giác tê rần như có dòng điện chạy qua khiến tay tôi khẽ rụt lại. Một luồng nhiệt bắt đầu âm ỉ lan ra từ nơi tiếp xúc ấy.
Cũng may tôi không phải kiểu người dễ đỏ mặt, nếu không thì sẽ khó xử biết bao.
Tôi rót hai chén trà, đưa cho Sa Thụy Kim trước rồi mới bưng chén còn lại lên.
"Bạn rất thành thạo mấy việc pha trà rót nước cho lãnh đạo sao? Tôi nhớ hồi đầu năm ở trụ sở Tỉnh ủy, đồng chí Tư Vũ vụng về hơn bây giờ nhiều." Sa Thụy Kim không uống mà chỉ đặt chén trà xuống bàn, vẻ mặt như đang nghiền ngẫm điều gì đó.
Tôi ngồi xuống ghế, chén trà trong tay còn nóng nên chỉ nhấp vài ngụm. Nghe ông nói vậy, đầu tôi khẽ gật rồi lại lắc, nhìn vào bóng hình lờ mờ phản chiếu trên mặt nước, tôi thở dài rồi đáp: "Không phải thành thạo. Chỉ là tôi không còn cách nào…"
Viện nghiên cứu của chúng tôi không thiếu những học giả chuyên tâm nghiên cứu học thuật, sống khiêm nhường và giữ được cốt cách thanh cao. Nhưng đồng thời, cũng có không ít giảng viên chỉ mải mê chạy vạy quan hệ. Điều đáng tiếc là thầy tôi lại thuộc về vế sau.
Hồi mới vào năm nhất cao học, tôi vẫn ngây ngất trong niềm vui trúng tuyển. Nhưng chỉ ít lâu sau, lối hành xử quan liêu của giáo sư hướng dẫn đã khiến tôi khổ sở không để đâu cho hết. Trong mắt ông ấy, sinh viên là người phục vụ, là cấp dưới, là vật tư tiêu hao, là lực lượng lao động, là dân đen, nhưng tuyệt nhiên không phải là học trò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!