Có nên lên chiếc xe đó không?
Lý trí mách bảo tôi: nếu muốn sống yên ổn thì tốt nhất từ bây giờ hãy tránh xa những nhân vật quyền thế. Mấy chuyện như thay đổi số phận hay gặp được quý nhân không dành cho một kẻ bình thường như tôi.
Song, đây quả thực là một cơ hội.
Tôi không đi guốc trong bụng Sa Thụy Kim nên đương nhiên không thể biết ông ấy đang nghĩ gì. Nhưng ít nhất có một điều tôi dám khẳng định: ông ấy đối xử với tôi rất đặc biệt, mà sự đặc biệt đó dường như không liên quan gì đến h*m m**n thể xác.
Chỉ cần không dính dáng đến những chuyện như giao dịch quyền sắc, thông đồng trục lợi hay đưa nhận hối lộ, thì mọi thứ… có vẻ cũng không đến mức quá đáng sợ.
Ngay cả thầy hướng dẫn của tôi cũng từng phải cụng ly tới lui với sở trưởng các ban ngành liên quan, góp phần không nhỏ vào cái thứ gọi là "văn hoá bàn tiệc". Còn tôi cũng từng bị ép đứng dậy, theo chân các anh chị khoá trên đi đến từng bàn để chúc rượu.
Với tôi mà nói, cuộc gặp gỡ này thực sự là một cơ hội. Huống hồ, bản thân tôi cũng chẳng thể nói là hoàn toàn vô tư. Được một người vượt trội hơn mình cả về năng lực, trải nghiệm, sức lôi cuốn và đặc biệt là quyền lực để mắt tới, tôi không thể giữ vững tỉnh táo khi đầu óc đã choáng ngợp bởi niềm vui sướng tột cùng.
Tôi tự nói với bản thân: "Phải biết nắm bắt cơ hội."
Cơ hội luôn dành cho những người có sự chuẩn bị. Kể từ sau lần gặp trước, tôi đã đọc lại cuốn Quân Vương không biết bao nhiêu lần, đồng thời tìm hiểu thêm nhiều bài phân tích trên mạng và các góc nhìn từ người khác. Có thể nói, tôi đã chuẩn bị hết sức kỹ lưỡng.
Tôi mở luận văn của mình, in ra một bản bằng máy in trong văn phòng, sau đó bắt đầu ôn lại toàn bộ nội dung.
Cảm giác lúc này chẳng khác nào cố nhồi nhét kiến thức trước giờ kiểm tra. Nếu Sa Thụy Kim không bị mê hoặc bởi những h*m m**n tầm thường, vậy thì biết đâu tôi có thể gây ấn tượng với ông bằng chính những quan điểm và góc nhìn riêng của mình.
Tôi là một sinh viên trẻ có chính kiến và hiểu biết độc đáo. Tôi liên tục tự nhủ với chính mình điều này nhằm xoa dịu cảm giác lo lắng đang rục rịch trỗi dậy.
Tôi mở sách ra lần nữa, xem lại những câu từng được Sa Thuỵ Kim gạch chân và phán đoán cách nghĩ cũng như quan điểm của ông.
Phải nói sao nhỉ? Những kẻ nịnh bợ nhất trong bộ máy nhà nước e cũng chỉ làm đến thế mà thôi.
Cuốn Quân Vương đã được lưu truyền suốt hàng trăm năm, là tác phẩm đặt nền móng cho chính trị học trở thành một ngành khoa học độc lập. Vậy nên, mức độ kinh điển của nó là điều không cần bàn cãi.
Những phần được Sa Thụy Kim gạch chân hầu hết đều là từ khóa then chốt của từng chương, rất ngắn gọn.
Tôi tự hỏi, lời thư ký Bạch nói hôm đó liệu có phải là một gợi ý ngầm, bảo tôi mở sách ra xem hay không? Như vậy thì tôi mới có thể tình cờ phát hiện ra hai trang văn kiện đó.
Nhưng nếu khi đó tôi lại cất cuốn sách trở về giá thì sao nhỉ? Dù gì luận văn cũng đã viết xong rồi. Nếu tôi tự ý xé bỏ hai trang văn kiện đó, hoặc chọn cách cầu cứu thầy cô thì sao?
Chuyện này mang tính ngẫu nhiên quá lớn, chỉ cần tôi thay đổi cách nghĩ là mọi hành động sau đó đã rẽ sang một hướng khác hoàn toàn. Do đó, tôi lập tức bác bỏ suy đoán táo bạo này.
Tôi của khi đó đã mắc phải một sai lầm trong lối tư duy khi tự hỏi bản thân: Tại sao lại là tôi?
Trong cảm nhận của tôi, chữ "tôi" ở đây là một sự tồn tại độc nhất vô nhị. Nhưng sau này tôi mới hiểu, chữ "tôi" này không phải ngay từ đầu đã là độc nhất vô nhị. Tôi chỉ là người tình cờ đáp ứng được những điều kiện ngẫu nhiên mà Sa Thụy Kim đặt ra.
Không nghe hiểu ẩn ý của thư ký Bạch: quá ngu ngốc. Xé bỏ văn kiện mật của Tỉnh uỷ, che giấu sự việc: quá liều lĩnh, nếu bị dồn đến đường cùng có thể sẽ làm ra chuyện cực đoan. Cầu cứu thầy cô: quá nhút nhát, không có can đảm làm chuyện cấm…
Sa Thuỵ Kim chỉ đang tìm cách giết thời gian, còn tôi thì vô tình phối hợp.
Chuông báo thức lúc năm rưỡi reo vang, tôi ngồi yên tại chỗ do dự mất hai phút rồi mới cầm theo tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn ra ngoài. Trong đó có bài luận văn đã in và một vài tờ ghi chú mang tính quan điểm.
Trên đường đi, tôi bắt đầu nhẩm lại những luận điểm vừa xem, lặp đi lặp lại thành tiếng.
Ra đến cổng phía tây mà không thấy chiếc xe nào, tôi nhìn đồng hồ mới biết mình đến sớm mười lăm phút, bèn ngồi xuống băng ghế cạnh cổng trường xem lại mấy tờ ghi chú.
Để tránh bị phát hiện, tôi đã nhét chúng vào túi áo, thỉnh thoảng lại lôi ra lẩm nhẩm, hi vọng lát nữa tạo được ấn tượng tốt với ông ấy.
Trông tôi lúc này chẳng khác nào một thí sinh chuẩn bị bước vào phòng thi.
Một chiếc xe dừng lại trước mặt tôi, cửa kính bên ghế lái phụ hạ xuống, lộ ra gương mặt hoà nhã hơn hẳn ngày thường của thư ký Bạch. Anh ta ra hiệu cho tôi lên xe.
Tôi nhét vội tờ ghi chú vào túi rồi bước về phía cửa sau xe. Cửa vừa mở ra, tôi bỗng giật thót khi thấy Sa Thụy Kim đang ngồi bên trong. Tôi cố dằn xuống cảm giác căng thẳng, bình tĩnh bước lên xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!