Lần gặp mặt hôm đó thực sự không có chuyện gì xảy ra, xin hãy tin tôi. Trong câu chuyện giữa tôi và Sa Thụy Kim, tôi sẽ thuật lại mọi điều một cách trung thực nhất.
Trông thấy nước mắt tôi rơi lã chã, vậy mà Bí thư Tỉnh ủy chẳng nói lấy một lời an ủi. Có lẽ ông hiểu rằng, đôi khi im lặng mới là cách thể hiện sự tôn trọng sâu sắc nhất.
Tôi nhanh chóng kìm nén cảm xúc. Nói là khóc thì cũng hơi quá, thực ra chỉ là hốc mắt bất chợt cay xè rồi nước mắt theo đó trào ra mà thôi.
Chính vào buổi tối hôm đó, mọi nghi ngờ trong tôi về Sa Thụy Kim đều lặng lẽ tan biến. Ông vừa công tâm lại gần gũi, vừa nghiêm nghị lại ôn hòa. Ông đứng ra giành lại công lý và trả lại sự trong sạch cho tôi, khiến tôi cảm kích từ tận đáy lòng.
Suy cho cùng, nếu thứ ông muốn chỉ là thân xác tôi thì buổi tối hôm đó chính là thời cơ thuận lợi nhất. Dù là dùng tiền đồ để uy h**p, hay thừa lúc lòng tôi đang dao động, đang mang đầy thiện cảm với ông mà thừa nước đục thả câu, thì cũng đều dễ dàng khiến tôi khuất phục.
Nhưng Sa Thụy Kim lại không làm như vậy.
Tôi sẽ không tự tâng bốc bản thân, bởi tôi vốn là một người yếu đuối, dễ mềm lòng và dễ bị khuất phục.
Sa Thụy Kim nói: "Tôi vốn định tìm dịp nào đó để cùng đồng chí Tư Vũ luận bàn về cuốn Quân Vương, muốn nghe thử bạn có góc nhìn thế nào. Nhưng tối nay xem ra không thích hợp rồi, bạn về nghỉ ngơi đi."
Ông ấy còn để tâm đến cảm xúc của tôi, dặn tôi về nghỉ ngơi cho sớm.
"Thật ra tôi cũng chỉ nhặt nhạnh lại quan điểm của người khác thôi…" Tôi cảm thấy hơi ngượng. Lúc này, sự cảm kích trong tôi trào dâng không cách nào kìm nén nổi. Tôi cúi gập người rồi nói: "Bí thư Sa, cảm ơn ngài."
"Đồng chí đừng tự hạ thấp năng lực của mình như vậy. Các bạn chính là tương lai của đất nước và dân tộc." Sa Thụy Kim vỗ nhẹ lên vai tôi. Bàn tay thô ráp của ông mang đến một thứ xúc cảm kỳ lạ, như thể có hòn đá nhỏ rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, khiến lòng tôi bắt đầu gợn sóng.
Giọng nói trầm ấm, đầy nội lực của ông tiếp tục vang lên: "Tôi tin vào trí tuệ của bạn. Đồng chí Tư Vũ là sinh viên ưu tú của Đại học Chính trị và Pháp luật cơ mà."
Tôi không chắc là vì năng lực cá nhân xuất sắc của ông, hay chỉ vì quyền lực gần như tối thượng gắn với cương vị ông đang nắm giữ. Nhưng tóm lại, vào khoảnh khắc ấy, tôi đã sẵn sàng vì ông mà làm bất cứ điều gì.
Sa Thụy Kim có một sức hút kỳ lạ như vậy đấy.
Kẻ sĩ sẵn lòng chết vì tri kỷ. Có lẽ các bậc trung thần thời xưa khi gặp được minh quân cũng từng có cảm nhận như tôi lúc này.
Sa Thụy Kim tiễn tôi ra tận cửa, thư ký Bạch đã chờ sẵn trong chiếc xe đỗ bên ngoài. Mặt tôi bất chợt nóng bừng lên, không biết người ngoài nhìn vào có cho rằng giữa tôi và Sa Thụy Kim đang có gì đó mập mờ hay không.
"Sự trong sạch của bạn đã được đảm bảo rồi, đồng chí Tư Vũ. Chuyện sau này không còn liên quan đến bạn nên đừng suy nghĩ nhiều. Tổ chức sẽ không bao giờ để người vô tội bị hàm oan."
Ông cư xử đường hoàng và nghiêm nghị như một bậc cha chú thực thụ, khiến tôi càng thêm hổ thẹn vì những ý nghĩ tệ hại trước đó của mình.
Tôi khẽ gật đầu: "Vậy… nếu sau này có kết quả, tôi có thể được biết không ạ?"
Nhiều người vẫn thường than rằng nói chuyện với cán bộ nhà nước rất mệt, bởi họ thường nói vòng vo, dàn trải mà không vào thẳng vấn đề, nhưng ở chiều ngược lại cũng vậy. Sa Thụy Kim hẳn cũng thấy rất mệt khi nói chuyện với tôi.
Người ta có câu "nghe một hiểu mười", cấp dưới của Bí thư Tỉnh ủy có lẽ đều thành thạo chuyện đó. Ông không cần nói toạc ra, chỉ cần gợi ý đôi ba câu là họ đã hiểu ngay lãnh đạo đang muốn gì.
Sa Thụy Kim khẽ bật cười, ánh mắt như thể đang nhìn một đứa trẻ ngây ngô chẳng biết trời cao đất dày: "Bạn đúng là…"
Tôi chợt hiểu ra mình vừa hỏi một câu thật ngu ngốc. Lãnh đạo đã nói "chuyện sau này không còn liên quan đến bạn", vậy mà tôi vẫn cố gặng hỏi cho bằng được. Đúng là không biết điều.
"Tôi xin lỗi, Bí thư Sa." Tôi hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: "Nếu còn cơ hội, lần sau tôi nhất định sẽ cùng ngài thảo luận về cuốn Quân Vương."
Ẩn sau nụ cười của Sa Thụy Kim là một ánh mắt sắc bén. Tôi biết, cái cách mình vừa thể hiện thật vụng về và gượng gạo. Nhưng cũng không có gì lạ, nhiều lúc đến cả việc thầy hướng dẫn giao, tôi cũng phải suy nghĩ một lúc mới hiểu ra.
Tối hôm đó khi rửa mặt, nhìn vào khuôn mặt nhạt nhòa, không có gì nổi bật của mình trong gương, tôi lại một lần nữa cảm thấy xấu hổ vì những suy nghĩ vẩn vơ trước đó.
Sự việc lần này đã xua tan mọi hoài nghi trong tôi. Suốt một khoảng thời gian dài sau đó, mỗi khi trong lòng dấy lên nghi ngờ về Sa Thụy Kim, tôi đều lập tức phủ nhận. Đồng thời tự khinh bỉ chính mình vì đã có những suy nghĩ thấp kém và tầm thường như vậy.
Tôi lật đi lật lại cuốn Quân Vương, đầu ngón tay vô thức lần theo những câu chữ mà ông từng gạch chân.
Cái gọi là lần sau ấy, tôi cũng không biết là khi nào. Thậm chí tôi còn không dám chắc liệu mình còn có cơ hội gặp lại ông ấy hay không.
Trên thực tế, trong khoảng thời gian một hai năm đó, tôi cũng chẳng gặp Sa Thụy Kim được mấy lần. Một người bình thường như tôi thì lấy đâu ra cơ hội gặp Bí thư Tỉnh ủy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!