Tôi đã đặt vé chuyến bay sớm nhất để về nước và báo trước thời gian với Sa Thụy Kim. Ông nói sẽ ra sân bay đón tôi.
Tôi không chuẩn bị nhiều hành lý, chỉ ghé qua cửa hàng quà tặng mua vài món đồ lưu niệm nhỏ. Khi máy bay cất cánh, nhìn xuống bên dưới có thể thấy những đám mây trắng dày đặc xếp chồng lên nhau. Ánh nắng chiếu xiên vào một bên mây, nhuộm chúng thành sắc cam rực rỡ. Tôi bất giác nhìn theo một lúc lâu.
Nắng ở Hán Đông thật tuyệt, bầu trời xanh biếc không một gợn mây. Vừa bước ra khỏi sân bay, tôi đã thấy chiếc xe thương vụ quen thuộc đậu sẵn. Sau khi lên xe, Sa Thụy Kim nắm lấy tay tôi, nhìn chăm chú một lượt rồi hỏi có phải ở nước ngoài ăn uống không đúng bữa không mà trông tôi gầy đi thấy rõ.
Trong lòng tôi thầm nghĩ kiểu quan tâm này giống hệt mẹ mình, nhưng không dám nói ra, chỉ lặng lẽ nhét món quà vào lòng ông rồi bảo: "Đây, cái này mua cho chú đấy."
Ông đặt chiếc hộp nhỏ sang một bên: "Cảm ơn em."
Tôi tò mò hỏi: "Chú không mở ra xem thử à?"
"Em tặng gì tôi cũng thích cả." Ông mỉm cười, ánh mắt dịu dàng đến mức không thể diễn tả bằng lời.
"Đi thôi nào, tôi đưa em đi ăn, coi như bữa tiệc mừng em về nước."
Chỗ ăn đã được ông sắp xếp từ trước, món cũng gọi xong xuôi cả rồi. Tôi nhìn vào thực đơn định gọi thêm, nhưng thấy những món mình thích cơ bản đều đã có nên lại thôi.
Trong bữa ăn, chúng tôi trò chuyện một lúc về cảnh sắc ở nước ngoài và tình hình ở Bắc Kinh. Ông thản nhiên nói rằng mình đang lo liệu những công việc cuối cùng, mọi thứ đều đã sắp xếp ổn thỏa.
Nghe vậy, tôi cũng thấy yên tâm hơn và tập trung vào ăn uống.
Khi bữa ăn trôi qua được một nửa, ông bỗng cất tiếng: "Tôi để ý thấy tài khoản của em có mấy khoản chuyển tiền lớn?"
Ồ, lãnh đạo đang kiểm tra việc chi tiêu của tôi đây mà.
Dù sao cũng là tiền ông cho, nên tôi nghiêm túc báo cáo: "Em đem đi quyên góp rồi, coi như thực hiện chủ trương phân phối lần ba*."
(* (Lần phân phối thứ ba): là một khái niệm kinh tế – xã hội khá đặc thù của Trung Quốc. Hiểu đơn giản thì "lần phân phối thứ ba" là lấy của người giàu chia cho người nghèo )
Hiện trong tài khoản của tôi vẫn còn số dư lên đến bảy chữ số. Nếu bán cả căn hộ ở khu vành đai ba Bắc Kinh, có lẽ sẽ chạm mốc tám chữ số.
Chừng ấy tiền đủ để bảo đảm cả đời này tôi và bố mẹ không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền. Với mức sống của gia đình tôi, thật sự không thể nào tiêu hết được.
Thế nên tôi đã trích gần một nửa số tiền để mang đi quyên góp, từ cứu trợ thiên tai cho đến các chương trình dài hạn về giáo dục và xóa đói giảm nghèo.
Tôi tự biết mình không phải người cao thượng đến mức có thể hy sinh cả cuộc đời cho người khác. Nhưng những việc tốt nằm trong khả năng thì tôi vẫn có thể làm.
Thấy Sa Thụy Kim im lặng, tôi lập tức nói thêm: "Chú yên tâm, em xem xét kỹ lắm. Với những khoản chuyển tiền lớn, em đều kiểm tra thông tin và giấy tờ chẩn đoán của bệnh viện, sau đó chuyển thẳng tiền vào tài khoản người cần giúp, không để bên trung gian có cơ hội trục lợi đâu. Chẳng hạn như cô gái tên Tiểu Cố bị bỏng nặng vì tai nạn kia, em ủng hộ ba trăm nghìn, nhưng trước đó em đã kết bạn WeChat với cô ấy để xác nhận thông tin…"
"Không sao." Ông xua tay: "Em không cần giải thích kỹ đến vậy đâu."
Tôi ăn một miếng cơm rồi khẽ đùa: "Có gì đâu, tiền này là chú cho em mà, sau này công đức tính hết cho chú đấy."
Ông nở nụ cười trầm ấm rồi nhẹ nhàng lướt qua chủ đề này: "Tôi là đảng viên nên không tin mấy cái đó."
Tôi đặt đũa xuống, lấy khăn giấy lau miệng rồi bước đến chỗ Sa Thụy Kim. Ông nhìn tôi đầy thắc mắc, nhưng ngay sau đó đã hiểu. Chúng tôi trao nhau một cái ôm thật trọn vẹn và ấm áp, không liên quan đến tình yêu hay bất kỳ điều gì khác.
Ông nói: "Tư Vũ, mừng em trở về."
Ánh nắng lúc bốn giờ chiều thật dễ chịu, gió mơn man thổi qua, mát mẻ đầy khoan khoái.
Thật kỳ lạ, Hán Đông trong ký ức của tôi lúc nào cũng có mưa dai dẳng, cái oi bức và ẩm ướt cứ bám riết trên da thịt, hiếm khi thấy thời tiết đẹp như hôm nay.
Sa Thụy Kim hỏi tôi có muốn ra ngoài đi dạo không, tôi vui vẻ đồng ý. Chúng tôi sánh vai trên con đường mòn trong công viên rợp bóng liễu ở Hán Đông, vệ sĩ của ông đi theo phía sau, giữ một khoảng cách nhất định.
Chúng tôi cứ thế thong thả dạo bước, trò chuyện câu được câu chăng.
Tôi nói: "Em không thích cách cư xử của đám con ông cháu cha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!