Núp dưới bóng người khác thì không thể không cúi đầu.
Trong lúc dùng bữa, tôi giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, tay cầm đũa chọc gần như nát bấy món bánh khoai môn hấp trong đĩa.
Sa Thụy Kim vẫn chăm chú đọc tài liệu. Nghe thấy tiếng động, ông liếc mắt nhìn sang như muốn cảnh cáo tôi đừng bày ra thái độ đó.
Nếu phải sống những tháng ngày thế này thì thà chết quách đi cho xong.
Tôi hít một hơi thật sâu, buông đũa, vào phòng ngủ lấy sổ đỏ trong ngăn kéo tủ đầu giường rồi mang ra đặt lên bàn cùng chiếc thẻ ngân hàng đã nhận tiền chuyển khoản từ Sa Thụy Kim.
Ông lặng lẽ quan sát tôi, chờ tôi lên tiếng giải thích.
Tôi nghiêm túc nói: "Nếu chú cho rằng vì em đã nhận được lợi lộc nên không còn tư cách làm người, không xứng đáng nhận sự tôn trọng, vậy thì em trả lại tất cả cho chú."
Ông tháo kính xuống, xoa nhẹ lên ấn đường rồi đặt xấp tài liệu sang một bên.
Tôi liếc nhanh sang, chỉ kịp thấy vài từ trên tiêu đề, đại khái là thành lập một tổ công tác nào đó và đẩy mạnh quá trình tự cải cách trong nội bộ tổ chức.
"Có nghiêm trọng đến mức đó không? Gì mà không còn tư cách làm người với không xứng đáng được tôn trọng hả?" Giọng ông phảng phất sự bất lực.
Tôi ngẫm nghĩ một hồi, cố giữ cho giọng thật bình tĩnh: "Em nghĩ là có."
"Bà ấy làm gì em sao?"
Câu hỏi của ông khiến tôi sững người trong một thoáng, sau đó vội vàng lắc đầu: "Không không, em không có ý đó. Chỉ là em cảm thấy mình giống như một món đồ. Hai người gọi đến thì phải đến, muốn đối xử ra sao cũng được."
Tôi không thể chấp nhận một cuộc sống mà cả cách tôi được đối xử lẫn việc tôi sống khổ hay sướng đều phải phụ thuộc vào tâm trạng của người khác.
Nghe tôi nói vậy, ông trầm ngâm một lúc, sắc mặt theo đó dịu đi, nét u ám ban đầu cũng dần tan biến: "Chuyện này đúng là do tôi xử lý chưa thoả đáng, lẽ ra nên báo trước với em một câu. Hôm đó tôi bận bàn chuyện công việc với lãnh đạo nên chỉ dặn Tiểu Triệu hỏi qua ý kiến của em."
Tôi chợt nhớ đến câu "cô xem thế nào?" mà tài xế Triệu nói khi ấy.
Nghe thì có vẻ như đang trưng cầu ý kiến của tôi, nhưng trên thực tế câu hỏi đó không hề mang ý: "Sa Thuỵ Kim tôn trọng quyết định của cô, cô muốn đi thì đi, không muốn đi cũng không sao cả."
Nếu thật sự tôn trọng thì phải sẵn sàng chấp nhận bất kỳ quyết định nào tôi đưa ra. Còn kiểu như vậy chỉ là đẩy trách nhiệm sang cho tôi mà thôi.
Tài xế Triệu đã làm việc cho lãnh đạo nhiều năm, chẳng lẽ lại không phân biệt nổi hai cách nói này?
Tôi hít sâu một hơi, đè nén những suy nghĩ ấy xuống đáy lòng, chấp nhận lời giải thích của Sa Thụy Kim. Đây là sự nhượng bộ của ông, còn tôi thì cần biết điểm dừng ở đâu.
Tôi nói: "Bí thư Sa, em nghiêm túc đấy. Em hiểu là chú có những cân nhắc của riêng mình, nhưng thật lòng em hy vọng chú có thể phần nào nghĩ cho cảm xúc của em."
Để vươn tới vị trí như hiện tại, ông buộc phải duy trì thế cân bằng giữa vô vàn mối quan hệ lợi ích. Ông đã không còn là vị lãnh chúa một phương từng một tay che trời nữa.
Càng tiến gần đến trung tâm quyền lực, những ràng buộc và kìm hãm cũng ngày một nhiều hơn.
Ông thở dài: "Dọn hết mấy thứ trên bàn đi, đừng giở trò lấy lùi làm tiến này ra với tôi nữa."
Ông không đáp lời tôi, nhưng hiểu rõ tôi đang xuống nước. Thấy tôi không nhúc nhích, ông nói tiếp: "Tôi hiểu ý của em rồi, mau cất mấy thứ này đi đi. Lần sau không được làm vậy nữa. Đừng có động tí là bày hết đồ ra bàn như vậy."
Tôi thử mở lời: "Vậy sau này chú cũng đừng nói mấy câu kiểu thế giới vận hành thế nọ thế kia nữa được không?"
Thấy ông định nói gì đó, tôi vội vàng cầm sổ đỏ và thẻ ngân hàng trên bàn lên rồi nói tiếp: "Em không bảo chú nói sai, nhưng mà… nghe chú nói mấy lời đó, em thấy khó chịu lắm."
Ông nhìn tôi chăm chú, giọng điệu cất lên không mang theo phán xét, cũng chẳng có cảm xúc: "Thế giới này vốn dĩ là như vậy."
Đây là thế giới ông đã chọn, nơi con người vì lợi ích mà giành giật, đấu đá, chèn ép lẫn nhau. Tại đây, giữa con người với con người gần như chỉ còn lại sự lợi dụng và vô cảm.
Để bản thân được sống thoải mái, ông đã không ngần ngại kéo tôi vào trong, biến tôi thành bia đỡ đạn, thành kẻ phụ thuộc hèn mọn nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!