Chương 45: (Vô Đề)

Trên xe lặng im như tờ, tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, dõi theo khung cảnh đang dần trôi về phía sau. Bỗng nhớ ra điều gì đó, tôi lên tiếng hỏi tài xế Triệu: "Bí thư Sa có biết chuyện này không? Ông ấy bảo anh đến đón tôi sao?"

Tài xế Triệu liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, sau đó trả lời một cách khéo léo: "Bí thư Sa nói nếu cô Cố không muốn thì có thể từ chối."

Vậy tức là Sa Thụy Kim đã biết chuyện này và ngầm cho phép. Quyền hạn duy nhất mà ông dành cho tôi là có thể lẩn tránh không ra mặt, hệt như một con rùa rụt cổ.

Tôi chỉ biết thở dài, nhưng thật ra cũng chẳng có gì bất ngờ. Nếu ông ấy nhất mực bảo vệ tôi thì mới là chuyện không tưởng.

Vợ của Sa Thụy Kim họ Diêu, trông có vẻ đã luống tuổi, thoạt nhìn giống kiểu phu nhân quan chức thường thấy trên phim ảnh. Mái tóc búi gọn sau gáy, lông mày săm màu nâu sẫm, phần đuôi hơi hất lên. Khuôn mặt đầy đặn làm dịu đi vẻ sắc sảo của cặp mày ấy, khiến tổng thể đường nét rất hài hòa, không quá mềm mỏng, cũng không quá lạnh lùng.

Chúng tôi gặp nhau trong một phòng riêng trên tầng hai của nhà hàng cao cấp. Trong phòng chỉ có vợ của Sa Thụy Kim và một vệ sĩ trẻ tháp tùng. Sau khi đưa tôi đến nơi, tài xế Triệu rời đi cùng người vệ sĩ đó.

Từ cửa sổ của căn phòng có thể nhìn thẳng ra khu sân vườn phía sau nhà hàng, nơi có những đình đài mang đậm nét cổ kính.

Bà ấy ra hiệu mời tôi ngồi. Tôi ngồi xuống phía đối diện, đắn đo không biết nên xin lỗi trước hay chào hỏi trước mới phải.

"Cô đừng căng thẳng quá, tôi không có hứng thú với việc đánh ghen đâu." Bà ấy chủ động phá tan bầu không khí im lặng, thái độ có thể nói là tương đối ung dung.

"Tôi xin lỗi." Đây là câu đầu tiên mà tôi nói.

Bà ấy xua tay, tỏ vẻ không bận tâm đến chuyện đó, nhưng trong ánh mắt vẫn thấp thoáng sự khó chịu: "Thôi đủ rồi."

Tôi lập tức ngậm miệng, trong lòng tự hỏi không biết bà ấy tìm gặp tôi với mục đích gì.

Cảnh cáo tôi phải biết thân biết phận? Buộc tôi rời bỏ Sa Thụy Kim? Trừng phạt vì tôi cặp kè với người đã có vợ? Đòi lại tiền và nhà mà ông đã cho tôi? Hay chỉ đơn giản là muốn dằn mặt tôi?

"Hôm nay tôi đến đây cũng không có mục đích gì đặc biệt, chỉ là muốn gặp cô thôi." Bà ấy đi thẳng vào vấn đề với thái độ bộc trực đặc trưng của những người xuất thân từ gia đình quan chức.

"Ngay từ khi cô đến đây, tôi đã muốn gặp cô rồi nhưng Sa Thụy Kim không cho. Mãi đến gần đây mới chịu nhượng bộ. Ông ấy có nói trước cho cô biết không?"

Chuyện này rốt cuộc là gì? Chính thất đến gặp phòng nhì ư?

Tôi cúi gằm mặt, không rõ điều khiến tôi khó chấp nhận hơn là tình cảnh trước mắt hay nỗi sợ phải đối mặt với một màn đánh ghen.

"Bí thư Sa không nói gì cả. Tuần này tôi vẫn chưa gặp ông ấy." Tôi thành thật lắc đầu.

"Xem ra, tình cảm ông ấy dành cho cô cũng không sâu đậm như tôi tưởng." Bà ấy nói.

"Cũng phải thôi, nếu thật lòng nghĩ cho cô thì ông ấy đã không để cô tới một nơi đầy rẫy hiểm nguy như thủ đô, và càng không để tôi gặp riêng cô như thế này."

Giọng điệu của bà ấy mang theo sự mỉa mai kẻ cả, dù chỉ thoáng qua nhưng cũng đủ khiến tôi cảm thấy không thoải mái.

Tôi không thể phân biệt được thứ khiến mình khó chịu là giọng điệu của bà ấy hay là sự thật vừa được phơi bày. Điều này khiến tôi nhớ lại câu mà Sa Thụy Kim từng nói khi ông vén tóc tôi trên xe.

"Thứ mà tôi muốn, nhất định phải có cho bằng được."

Ông lúc nào cũng đi ngược lại ý muốn của tôi, ép buộc tôi phải làm theo ý mình. Đây là cách người ta đối xử với món đồ chơi mà họ yêu thích đến mức không thể rời tay.

Tôi chậm rãi lựa lời: "Tôi không ngu đến mức tin rằng một chính khách thật lòng yêu mình."

Bà ấy khẽ cười: "Vậy thì tốt. Tôi thích nói chuyện với người thông minh, điều tôi sợ nhất chính là bên cạnh Sa Thụy Kim xuất hiện những đứa ngu xuẩn."

Đến đây thì tôi đã cơ bản hiểu được mục đích của bà ấy khi tìm gặp tôi hôm nay. Tôi chẳng là cái đinh gì cả, nhân tố quan trọng ở đây là Sa Thuỵ Kim.

Vợ ông cần khẳng định vị thế chính trị của mình. Việc gặp mặt tôi vừa là cách bà ấy nhấn mạnh sự hiện diện của bản thân, vừa là lời tuyên bố với Sa Thụy Kim rằng bà ấy chủ động chấp nhận tôi, chứ không phải giả vờ như tôi không tồn tại. Bởi điều này suy cho cùng cũng chỉ là một kiểu chấp nhận bị động mà thôi.

Song song với đó, bà ấy cũng đang thăm dò thái độ của Sa Thuỵ Kim, xem thử ông sẽ bảo vệ tôi đến mức nào.

Thật khó để nói rằng tôi ghét vợ của Sa Thụy Kim, bởi trên thực tế bà ấy cũng không có ác ý gì với tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!