Chương 44: (Vô Đề)

Ngày số dư trong thẻ ngân hàng chạm mốc bảy con số, bầu trời âm u đầy mây. Chiếc điện thoại cầm trong tay bỗng trở nên nặng trịch và nóng rẫy như củ khoai vừa lấy ra khỏi lò.

Dẫu sao tôi cũng chỉ là người trần mắt thịt, dễ dàng có được ngần ấy tiền thì sao có thể nói là không vui? Nhưng nếu bị điều tra thì sao?

Khi còn ở Hán Đông, những gì Sa Thụy Kim cho tôi đều tuân thủ đúng quy trình, giữa chúng tôi cũng không có bất kỳ sự trao đổi lợi ích trực tiếp nào. Ngay cả số tiền hai mươi nghìn tệ kia, tôi cũng đã trả lại cho ông ngay trong năm đầu học nghiên cứu sinh, sau khi nhận được học bổng.

Khi đó, cho dù ông có ngã ngựa thì cũng không liên lụy gì đến tôi, cùng lắm là bị người ta phê phán về mặt đạo đức. Nhưng giờ đây, ông chuyển cho tôi những mấy triệu tệ cơ đấy.

Sa Thuỵ Kim tỏ ra ngạc nhiên khi biết được nỗi lo âu của tôi. Khi đó, ông đang gọi điện dặn dò tôi một số việc liên quan tới chuyện chuyển tới thủ đô.

Tôi bày tỏ nỗi lo của bản thân qua điện thoại, ông nghe rồi im lặng một lúc, dường như không thể hiểu nổi sao tôi lại có thể nói ra điều này.

Ông hỏi tôi bằng một giọng điệu kỳ lạ: "Em mong tôi ngã ngựa đến vậy sao?"

Lúc này, tôi mới nhận ra mình đã ăn nói ngu ngốc và thiếu tinh tế đến nhường nào, đành vội vàng giải thích rằng mình không có ý đó. May mà ông cũng không quá để tâm đến chuyện này.

Sa Thuỵ Kim nói tôi có thể đi làm ngay, không cần phải vất vả theo học thêm hai năm sau tiến sĩ. Tôi do dự chưa đưa ra quyết định, ông lại tưởng sự im lặng đó là đồng ý, thế là bèn nói tiếp về việc biên chế, giải quyết hộ khẩu…

Tôi đắn đo hồi lâu mới ngắt lời ông: "Bí thư Sa, không cần phải vậy đâu. Em vẫn muốn làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ trước, đợi hoàn thành chương trình rồi mới tính tiếp chuyện sau này."

Sa Thuỵ Kim hỏi tôi lý do, tôi đành thành thật trả lời: "Em vô cùng biết ơn sự sắp xếp của chú, nhưng việc được bổ nhiệm như vậy hoàn toàn không đúng quy trình, chẳng khác nào đang rêu rao với thiên hạ rằng "tôi là người có ô dù". Điều này thật sự khiến em cảm thấy không thoải mái. Liệu rằng em và đồng nghiệp có thể hoà hợp được không?"

Mặc dù tôi đúng là người có ô dù thật, nhưng tôi cũng có thể diện mà. Hơn nữa, trong lòng tôi cũng cảm thấy áy náy. Tại những trường đại học top đầu, mỗi năm một khoa có thể chỉ có vài suất, thậm chí chỉ có một suất tuyển dụng. Tôi không muốn hủy hoại công sức phấn đấu mấy chục năm trời của người khác.

Tiền của Sa Thụy Kim là cái giá tôi đánh đổi bằng việc lên giường với ông, nhưng tôi không nhất thiết phải làm hại những người tôi không quen biết.

Đây chỉ là những lý do tôi nói với Sa Thụy Kim. Ngoài ra vẫn còn một lý do khác, có thể xem như chút toan tính mà tôi giữ lại cho riêng mình.

Tôi không nói ra, không biết liệu ông có đoán được hay không.

Một công việc có biên chế đồng nghĩa với vô vàn ràng buộc. Hồ sơ cá nhân sẽ do trường lưu giữ, mà trường lại hoàn toàn nằm trong phạm vi ảnh hưởng của Sa Thuỵ Kim. Sau này, tôi muốn rút lui e cũng khó mà thực hiện được.

Nếu chỉ làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ thì sau khi hoàn thành chương trình, tôi vẫn còn cơ hội tự quyết định con đường tiếp theo.

Tôi không còn sống trong cảnh túng thiếu, nên dù không hoàn thành kế hoạch đào tạo, không thể hoàn tất chương trình sau tiến sĩ thì tôi vẫn có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Chỉ cần lặng lẽ rút lui là xong.

Có lẽ tôi vẫn còn những cảm xúc hỗn độn như phụ thuộc hay ái mộ dành cho Sa Thụy Kim, nhưng tôi không thể nào tin tưởng hoàn toàn vào những lời hứa hẹn của ông như mấy năm trước.

Tuy nhiên, ngay cả mấy năm trước, dường như tôi cũng chưa từng thật sự tin tưởng ông. Nếu không thì sao tôi lại làm ra hành động ngu ngốc như lén ghi âm chứ?

Tóm lại, yêu cầu này của tôi không những không quá đáng mà thậm chí còn là một sự nhượng bộ, chủ động hạ thấp tiêu chuẩn. Sa Thụy Kim tất nhiên không có lý do gì để từ chối.

Nếu chỉ là xin làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ, tôi hoàn toàn không cần đến sự hỗ trợ từ phía ông.

Vào cuối cuộc điện thoại ngày hôm đó, ông nói: "Nếu em thật sự quá lo lắng về chuyện tiền nong thì tôi có thể giải thích rõ với em, số tiền tôi chuyển cho em là tiền lương trong những năm qua của tôi."

Tôi buột miệng: "Chú giàu thật đấy, chỉ riêng tiền lương mà đã nhiều như vậy rồi…"

Sa Thuỵ Kim khẽ bật cười, tôi có thể nghe ra sự thay đổi trong giọng điệu của ông.

Trước khi chuyển tới thủ đô, tôi đã về quê một chuyến để nói rõ dự định của mình với bố mẹ. Ban đầu bố mẹ phản đối kịch liệt, lý do rất đơn giản: thủ đô cách xa quê nhà, hai người chỉ có đứa con duy nhất là tôi, để tôi sống lang bạt bên ngoài mãi như vậy họ không thể nào yên tâm được.

Theo sắp xếp của bố mẹ, trước sau gì tôi cũng phải quay về làm việc ở thành phố tỉnh lỵ, vừa mở mày mở mặt lại tiện chăm lo cho gia đình.

Vậy mà cuối cùng tôi lại âm thầm lên kế hoạch cho việc chuyển tới thủ đô, đến khi mọi chuyện đã ngã ngũ mới báo cho họ biết, điều này khiến bố mẹ không khỏi tức giận.

Tôi đã qua độ tuổi gân cổ tranh cãi đúng sai đến cùng với bố mẹ. Trước tiên tôi chuyển cho mỗi người năm nghìn tệ, sau đó trấn an họ rằng làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ có lương, học xong hai năm tôi nhất định sẽ về quê làm việc. Có vậy hai người mới nguôi ngoai phần nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!