Chiếc xe còn chưa đến nơi mà bánh trứng đã được đưa đến tay tôi, vẫn còn bốc khói nghi ngút, nhìn là biết vừa mới ra lò.
Hộp bánh này khá lớn, bên trong có đủ các vị như khoai môn, caramel và nhiều vị khác. Nhìn là biết ông đã mua tất cả các loại bánh trứng có trong tiệm.
Tối qua tôi ôn thi đến tận khuya, sáng nay dậy muộn nên chẳng kịp ăn gì. Lúc này đã đói lả người, tôi cũng không khách sáo mà bỏ ngay một cái vào miệng, vừa ăn vừa hỏi: "Sao chú lại tới đây vậy?"
Ông tiện tay đưa cho tôi một chai nước, phòng khi tôi ăn quá vội mà bị nghẹn: "Tháp tùng lãnh đạo tới Hán Đông xem xét tình hình."
Lãnh đạo ư? Nghe thấy vậy, tôi lập tức nghĩ ngay đến một vài cái tên, suýt chút nữa đã buột miệng hỏi thẳng đó là vị nào. Nhưng ngoài mặt tôi chỉ lặng lẽ nhận lấy chai nước từ tay ông rồi nhấp mấy ngụm.
Ông nói tiếp: "Tôi khá rành Hán Đông, lần này trở lại cũng coi như về thăm chốn cũ."
Trên thực tế, Hán Đông không phải "đại bản doanh" của Sa Thụy Kim. Nhắc đến người thật sự có ảnh hưởng sâu rộng tại đây thì phải kể đến Triệu Lập Xuân, chỉ có điều ông ta đã "ngã ngựa" từ mấy năm trước rồi.
Đám thuộc hạ cũ của ông ta đều đã bị thanh trừng sạch sẽ. Trong số cán bộ còn lại, hoặc là giữ thái độ trung lập, gió chiều nào theo chiều nấy, hoặc là thân tín hay bán thân tín của Sa Thụy Kim. Tóm lại, tất cả đều thuộc phe ủng hộ ông lên nắm quyền.
Sa Thụy Kim không nói thêm gì về chuyện công việc, nhưng tôi vẫn hiểu được dụng ý của ông.
Chuyến đi lần này, trước hết là để tháp tùng một vị lãnh đạo cấp cao đến thị sát tại địa phương, sau đó tranh thủ thời gian rảnh để đến tỉnh giáp ranh Hán Đông tìm tôi giải quyết chuyện cá nhân.
Quả là một người chu toàn trong cả đời tư lẫn công việc.
Chúng tôi chỉ tán gẫu vu vơ, vậy mà lại có nhiều chuyện để nói hơn tôi tưởng. Từ đề tài luận án tiến sĩ của tôi, ý kiến của các chuyên gia, cho đến những điều ông tận mắt chứng kiến ở phương Bắc suốt hai năm qua.
Ông nửa đùa nửa thật rằng mùa đông ở thủ đô lạnh cắt da cắt thịt, chẳng trách hễ đông về là các vị lãnh đạo lại kéo nhau xuống phương Nam.
Trong hai năm qua, Sa Thụy Kim đã thực hiện một bước nhảy vọt ngoạn mục mà phần lớn quan chức Trung Quốc không thể làm được, đó là từ cấp chính bộ tiến thẳng lên cấp phó quốc gia.
Tôi hoàn toàn vắng mặt trong suốt quá trình ấy, chỉ có thể dõi theo tình hình của ông qua vài cuộc điện thoại thưa thớt, những bản tin thời sự và đôi ba bài báo chính thống.
Tương tự như vậy, tôi cũng bị hành lên bờ xuống ruộng bởi luận án dài ba trăm nghìn chữ.
Trên mạng từng lan truyền một bài viết rất nổi với tiêu đề: "Nghiên cứu cho thấy việc học tiến sĩ gây tổn hại về thể chất và tinh thần không kém gì mất đi cha mẹ." Bài viết này từng được chia sẻ rộng rãi suốt một thời gian dài trong giới nghiên cứu sinh chúng tôi.
Trải qua bao gian nan mới lấy được học vị tiến sĩ, tôi xem đó như một cột mốc quan trọng trong cuộc đời mình.
Nghĩ đến đây mới thấy, giữa tôi và ông cũng có chút gì đó đồng cảm.
Chiếc xe chạy một quãng khá lâu mới dừng lại. Trông thấy khung cảnh quen thuộc xung quanh, tôi mới nhận ra chúng tôi đã quay về Hán Đông.
Ghế xe thương vụ hơi cao, tôi đang định vịn vào cửa xe để bước xuống thì thấy Sa Thụy Kim đưa tay ra. Tôi bèn nói: "Không sao, không cần đâu." Sau đó nhảy tót xuống đất.
Sa Thuỵ Kim dặn dò người tài xế đang đứng cạnh về lịch trình buổi chiều, rồi cùng tôi bước vào một căn nhà quen thuộc.
Trở về chốn xưa, chúng tôi bước vào căn phòng có rèm cửa đóng kín mít, chỉ le lói ánh nến hắt hiu mờ ảo.
Tôi vẫn nhớ ánh nến bập bùng đầy mộng ảo, nhớ đôi mắt sâu hun hút, đầy khao khát và chẳng bao giờ biết đủ của ông, nhớ cả hơi thở cuồng nhiệt khi chúng tôi quấn lấy nhau. Trái tim tôi, sau hai năm nguội lạnh lại bắt đầu rung lên từng nhịp.
Dưới ánh nến le lói, gương mặt Sa Thụy Kim ánh lên một thần sắc ma mị. Ông thì thầm dụ dỗ tôi bằng những lời hứa về tiền tài và danh vọng vô biên.
Thấy không, người đàn ông xảo quyệt và tham lam này đâu chỉ muốn ép tôi làm theo ý mình, ông còn muốn tôi phải cam tâm tình nguyện nữa.
Dư âm của cuộc ân ái vẫn còn đọng lại trong cơ thể. Tôi bước xuống giường, mở tủ lạnh lấy chùm nho mẫu đơn ra ăn.
Ngẫm nghĩ về tình hình hiện tại, tôi hiểu Sa Thụy Kim đang dùng hành động để khẳng định rằng chuyện chuyển tới thủ đô đã chắc như đinh đóng cột, không còn gì để thương lượng nữa.
Sự khác biệt chỉ nằm ở chỗ tôi cam tâm tình nguyện hay bị ông ép buộc.
Nếu đúng là như vậy… Tôi vừa nghĩ vừa bước đến bên giường rồi ngồi xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!