Lời này của ông quá đường đột và thẳng thắn.
Quen nhau đã bảy năm, dĩ nhiên tôi hiểu Sa Thụy Kim đang nói gì, nhưng tôi vẫn hỏi lại: "Ông đang mời tôi ư?"
"Em có thể hiểu như vậy."
Những năm gần đây, ông gần như không vòng vo khi nói chuyện với tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, không hiểu vì sao ông lại muốn tôi đến đó. Tâm trạng như một mớ hỗn độn, so với niềm vui thì cảm giác hoang mang và lo lắng vẫn chiếm phần nhiều.
"Thủ đô… chẳng phải vợ ông đang ở thủ đô sao?"
"Chuyện đó không phải vấn đề."
"Không đâu, chuyện đó chính là vấn đề."
Tôi đứng dậy, đi qua đi lại. Rõ ràng đây là chuyện cần được nghiêm túc xem xét, tại sao ông lại coi nó như một vấn đề vặt vãnh không đáng bận tâm?
"Ở Hán Đông, tôi là nhân tình của ông, đôi bên đều có được thứ mình muốn. Nhưng chuyển đến thủ đô thì lại khác, Bí thư Sa. Chuyện đó không đơn giản như vậy đâu. Tôi ra thủ đô để làm phòng nhì của ông ư?"
Tôi nói hơi gấp nên buột miệng gọi ông bằng danh xưng cũ.
"Chẳng lẽ ở Hán Đông thì tôi không phải người có gia đình à? Tôi không thấy có gì khác biệt cả."
Nói đến đây, ông ngừng lại một chút: "Bà ấy sẽ không làm khó em đâu."
Tôi nghe mà nghẹn họng, lời ông nói quá đỗi thẳng thắn, nhưng tôi buộc phải thừa nhận rằng những lời này đều là sự thật.
Ở Hán Đông, tôi vẫn là người thứ ba. Việc vợ ông sống ở thủ đô, không có mặt tại đây sẽ không làm thay đổi sự thật đó.
Sa Thụy Kim luôn dễ dàng nhìn thấu sự che đậy và giả dối của tôi. Song song với đó, ông nắm trong tay quyền lực, lại không bị ràng buộc bởi giới hạn đạo đức, vậy nên tôi gần như trở nên bất lực trước ông.
Tôi thật sự rất ghét điều này, vậy nên bèn lảng sang chuyện khác: "Tôi không còn trẻ nữa, sinh nhật mới qua chưa đầy hai tháng, tôi đã 28 tuổi rồi. Ông hoàn toàn có thể tìm một người trẻ trung, xinh đẹp hơn…"
Ông nói: "Em khác bọn họ, Tư Vũ."
Tôi không hiểu ông muốn nói gì, hay đúng hơn, tôi không dám đối mặt với hàm ý trong lời ông nói. Nhưng tôi biết rất rõ mình không muốn đến đó, bởi tôi đã xác định được mục tiêu của bản thân.
"Ban nãy ông nói bảy năm rồi mà tôi chẳng thay đổi gì. Tôi nghĩ ông nhầm rồi, tôi không chỉ thay đổi mà còn thay đổi rất nhiều. Tôi không còn là đứa ngốc bị lừa đến khu nhà Tỉnh ủy chỉ vì mấy tờ tài liệu nữa."
Chuyện trong quá khứ vẫn luôn hiện hữu, chưa từng bị lãng quên, chỉ là nó không thể phơi bày với thiên hạ mà chỉ nên giữ kín trong lòng.
"Em đúng là giỏi bẻ cong câu chuyện. Bản thân cũng được lợi mà không nói một lời, chỉ chăm chăm moi móc mấy chi tiết vụn vặt."
Tôi ngắc ngứ đáp lời: "Vậy tôi rút lại câu vừa rồi. Nhưng ý của tôi là…"
"Đêm hôm khuya khoắt em ở ngoài một mình, tôi cũng không yên tâm. Em về nghỉ ngơi sớm đi."
Ông ngắt lời tôi, giọng nói không nghe ra cảm xúc: "Về chuyện mà tôi vừa nói, em cứ suy nghĩ cho kỹ."
Thậm chí ông còn biết tôi đang ở bên ngoài. Tôi bỏ điện thoại vào túi, khẽ thở dài rồi quay về trường với tâm trạng như mớ bòng bong.
Nỗi cô đơn rút xuống như thuỷ triều, để lại một khoảng trống thênh thang, trơ trọi.
Kỳ nghỉ đông, tôi ở lại trường để chỉnh sửa luận án theo góp ý của các thầy cô trong buổi bảo vệ sơ bộ, đồng thời bắt đầu tìm kiếm việc làm.
Thật lòng mà nói, tôi vẫn dành rất nhiều thời gian để theo dõi tin tức về Sa Thuỵ Kim, và vẫn muốn tâm sự với ông về những muộn phiền trong cuộc sống. Tuy nhiên, việc chuyển tới thủ đô lại là một câu chuyện khác.
Tôi đâu ngu ngốc đến mức thay đổi định hướng cuộc đời và sự nghiệp trong hơn chục năm tới chỉ vì một chút tình cảm đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!