Thư ký Bạch rất kiệm lời. Anh ta không nói gì nên tôi cũng không dám hé răng. Trong mấy chục phút im lặng ấy, tôi đã suy nghĩ kỹ lại một lượt.
Cha mẹ tôi chỉ là những công chức thật thà tại thị trấn nhỏ, ông bà nội là nông dân, có thể nói gia cảnh hoàn toàn trong sạch. Các mối quan hệ xã hội của tôi cũng đơn giản, bạn bè không nhiều, chưa từng đăng bất cứ phát ngôn không phù hợp nào lên mạng xã hội.
Huống hồ, cuốn sách này trước khi đến chỗ tôi không biết đã qua tay bao nhiêu người. Tôi đã kịp thời báo cáo với tổ chức, không giấu giếm điều gì. Dù xét về động cơ hay khả năng thực hiện, đều không thể là vấn đề từ phía tôi.
Sau khi nghĩ thông suốt, tôi cảm thấy yên tâm phần nào. Tôi sống ngay thẳng, không làm chuyện khuất tất, chẳng có lý do gì để sợ bị điều tra.
Điện thoại bị tịch thu nên không thể xem bản đồ, tôi chỉ biết ngây người nhìn ra khung cảnh ban đêm ngoài cửa sổ và đoán xem mình sẽ bị đưa tới đồn cảnh sát nào.
Mỗi lần đi qua một trụ sở cảnh sát, tôi lại thấp thỏm không yên. Nhưng điều kỳ lạ là xe của thư ký Bạch không dừng lại ở bất cứ đâu mà chạy thẳng vào một khu nhà.
Tôi không biết đây là nơi nào, ở cổng cũng không có bảng hiệu rõ ràng để tôi phán đoán. Có vài nhân viên mặc đồng phục cảnh vệ đứng gác bên ngoài, nhưng xe của thư ký Bạch cứ thế chạy thẳng vào trong mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ trông thấy vài tòa nhà cơ quan, nhưng không ngờ nơi này lại là một khu dân cư yên tĩnh. Những căn biệt thư hai tầng nằm cách nhau tương đối xa, dù trời đã sẩm tối nhưng tôi vẫn thấy được cây cối trong đây được quy hoạch và chăm sóc rất tốt.
Đây là đâu? Không phải đồn cảnh sát, cũng không phải trụ sở cơ quan nhà nước. Trong lòng tôi bắt đầu dấy lên vài suy đoán, nhưng vẫn không dám khẳng định.
Tôi chợt cảm thấy sợ hãi. Tôi đã lên xe của thư ký Bạch mà không báo cho bất kỳ ai, điện thoại cũng bị tịch thu. Dù nhìn từ góc độ nào thì chuyện này cũng thật bất thường. Lúc này, tôi thà bị đưa đến đồn cảnh sát còn hơn.
Không phải tôi quá tự tin vào sức hút của bản thân, nhưng là một cô gái trẻ, việc ở chung phòng với một người đàn ông xa lạ khiến tôi không khỏi lo lắng. Tôi và thư ký Bạch tính ra cũng chưa nói chuyện với nhau được mấy câu, có khi còn không bằng nói với Bí thư Sa.
Ánh mắt tôi nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên ghế trước. Đó là điện thoại của tôi.
"Trưởng phòng Bạch, đây là đâu?"
Làm việc trong cơ quan nhà nước, điều tối kỵ nhất là lắm miệng, nhưng hiện giờ không phải lúc bàn chuyện đối nhân xử thế hay tìm cách lấy lòng người khác. Trưởng phòng Bạch đáp: "Có chuyện gì thì lát nữa cô tự trình bày với bí thư Sa."
Trình bày chuyện gì? Sao Sa Thụy Kim cũng có mặt ở đây?
Ai tinh ý cũng đều nhận ra sự vô lý trong chuyện này. Bí thư Tỉnh ủy mà rảnh rỗi đến thế sao? Chuyện này cũng đâu nghiêm trọng đến mức cần ông ấy đứng ra xử lý?
Tôi không phải kiểu người hiền lành, khờ khạo. Trái lại, tôi có thể nghĩ xấu về người khác theo chiều hướng tồi tệ nhất. Chỉ là tôi không hiểu vì sao lại là mình. Tôi chỉ là một sinh viên bình thường, dưới sự nhận định khách quan về bản thân, tôi không thể tin vào suy đoán kinh khủng vừa lóe lên trong đầu.
Nhưng đây là khu biệt thự, cán bộ cấp chính bộ được phân nhà cao cấp đến vậy sao?
Mang theo đủ loại suy đoán, tôi theo chân thư ký Bạch đi vào một tòa nhà nhỏ. Khi bước qua ngưỡng cửa, tôi thoáng do dự trong chốc lát, như thể chỉ cần bước vào trong là sẽ không còn đường lui. Nhưng có vẻ tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.
Tôi không muốn phủi bỏ trách nhiệm hay cố tô vẽ mình thành một nạn nhân hoàn toàn vô tội. Tôi hiểu mình có lỗi, nhưng lỗi lầm ấy xuất phát từ sự yếu đuối của chính tôi khi không thể vượt qua sức ép từ bên ngoài và những h*m m**n trong nội tâm, không đủ bản lĩnh để giữ vững giới hạn của mình.
Sa Thụy Kim quả thật đang ở đó. Thấy tôi bước vào cùng thư ký Bạch, ông ấy vẫn ung dung ngồi trên ghế sofa mà không hề tỏ ra ngạc nhiên. Thư ký Bạch cất tiếng chào, ông chỉ khẽ gật đầu đáp lại.
"Ngồi đi, đồng chí Tư Vũ." Ông ấy vẫn nhớ tên của tôi, nhưng lúc này tôi không biết mình nên vui hay buồn. Tôi chỉ biết cúi gằm mặt, lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đơn cách ông ấy xa nhất.
"Tình hình đại khái tôi đã nắm được rồi. Bây giờ bạn nói rõ xem rốt cuộc chuyện này là sao?" Chắc hẳn thư ký Bạch đã báo cáo tình hình với ông ấy trên đường đi.
Có lẽ vì đang ở trong nhà nên Sa Thụy Kim không mặc áo khoác đồng phục công chức, chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi trắng, để mở hai cúc trên cùng.
Tôi đâu có gì để nói? Tôi không ngu ngốc đến mức không nhận thức được chuyện gì đang xảy ra. Huống hồ, họ thậm chí còn chẳng buồn tiến hành vài thủ tục lấy lệ mà cứ thế đưa tôi đến thẳng nhà lãnh đạo.
Thế nhưng Sa Thụy Kim lại cố tỏ ra dân chủ, như thể thật sự muốn nghe tôi giải thích, như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì tới ông.
Tôi gần như rơi vào tuyệt vọng, cắn chặt môi đến suýt bật máu mới khiến cơ thể không run lên.
Người đàn ông lớn hơn tôi mấy chục tuổi này đang thản nhiên đùa giỡn với một đứa chưa hiểu sự đời như tôi.
"Tôi không có gì để nói cả. Dù sao thì tài liệu cũng không phải do tôi lấy." Dứt lời, tôi thở hắt ra một hơi.
"Tôi biết không phải do bạn lấy." Giọng nói của Sa Thụy Kim pha chút bông đùa: "Đồng chí Tư Vũ, không ai đổ oan cho bạn đâu. Cuốn sách này là do tôi mượn rồi mang vào Tỉnh ủy, chưa qua tay bạn nên đương nhiên tài liệu không thể là do bạn lấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!