Tin nhắn trả lời này đúng là khiến người ta hả dạ thật. Tôi hoàn toàn làm theo tiếng lòng, nghĩ gì nói nấy. Chỉ tiếc là hiện thực chẳng bao giờ vận hành theo logic đơn giản như trong mấy câu chuyện sảng văn.
Tôi không thể kiểm soát lời nói và hành động của Sa Thụy Kim, đến cả những cảm xúc mà bản thân nảy sinh cũng không sao dùng lý trí để giải thích được.
Hôm đó là Tết Tiểu niên* tại miền Bắc, cũng tức là ngày 23 tháng Chạp, trong nhà bắt đầu rộn ràng không khí Tết.
(*Tết Tiểu niên mỗi vùng lại là một ngày khác nhau nên tác giả mới ghi rõ ra như kia.)
Tôi cố kéo bố mẹ ra ngoài, mua cho mỗi người một bộ đồ mới. Bố mẹ ngoài miệng thì liên tục từ chối nhưng nét mặt rạng rỡ lại chẳng thể giấu được ai.
Tối đến, hai người sang nhà dì đánh mạt chược, tôi thì vốn chẳng thích đến thăm họ hàng nên viện cớ nhóm nghiên cứu có việc để khỏi phải đi.
Sau đó tôi nằm dài trên sofa lướt điện thoại, tivi bật kênh thời sự Trung ương để nghe tiếng, trên đó đang đưa tin lãnh đạo tới thăm hỏi và chúc Tết các cán bộ cơ sở cùng người dân địa phương trước thềm năm mới.
Tin nhắn của Sa Thụy Kim được gửi đến đúng vào lúc này.
Sau khi tôi đáp lại bằng một chữ "cút" ngắn gọn, Sa Thụy Kim không gửi thêm tin nhắn nào nữa. Thế nhưng lòng tôi vẫn không sao bình tĩnh lại được, những cảm xúc từng bị thời gian và lý trí đè nén giờ lại trỗi dậy. Tôi ngồi dựa vào sofa ngẩn người.
Sao ông lại đột nhiên xuất hiện trở lại?
Ngay khi tôi quyết định xem ông là người xa lạ, là người đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời mình, thì ông lại bất ngờ xuất hiện, thật vô lý đến mức chẳng khác nào một trò đùa.
Sao ông có thể yêu cầu tôi đến gặp ông một cách ngạo mạn và vô lễ như vậy, ông dựa vào đâu?
Làm vậy không giống ông chút nào. Hay nói đúng hơn, không giống Sa Thụy Kim mà tôi từng quen.
Nghĩ đến đây, tôi chợt khựng lại, trong lòng bất giác suy đoán xem Sa Thụy Kim đang toan tính điều gì. Trong suốt mấy năm bên nhau, tôi hiếm khi hiểu được suy nghĩ của Bí thư Tỉnh ủy.
Chúng tôi có sự cách biệt quá lớn về tuổi tác, trải nghiệm, địa vị xã hội cũng như giới tính, trong khi những cuộc trò chuyện thẳng thắn và mở lòng lại quá đỗi hiếm hoi. Chúng tôi thường quen nói bóng gió qua những chuyện bên lề để dò đoán quan điểm và cách nghĩ của nhau, đồng thời bày tỏ sự lo lắng về sức khỏe và tình hình gần đây của đối phương.
Nhưng thời gian chúng tôi ở bên nhau thật sự quá ngắn ngủi, thành ra những cuộc trò chuyện ấy thường không kịp đi sâu. Việc thẳng thắn bày tỏ nỗi lòng về nhau, hay về chính mối quan hệ này gần như là điều không thể.
Trong mấy năm ở Hán Đông, tôi biết Sa Thụy Kim chưa từng ăn Tết cùng gia đình. Vợ ông có năm sẽ sang Mỹ đón năm mới cùng con gái, còn Sa Thụy Kim thì chưa đi lần nào. Mối quan hệ giữa ông và gia đình chẳng khác nào người dưng nước lã.
Thật chẳng thể nào hiểu nổi.
Đêm đó nằm trằn trọc mãi mà không ngủ được, tôi lại lôi điện thoại ra xem đi xem lại tin nhắn của Sa Thụy Kim, chỉ mong có thể moi ra được ẩn ý nào đó từ bốn chữ ngắn ngủi và hiểu được vị Bí thư Tỉnh ủy kia đang toan tính điều gì.
Đã có khoảnh khắc tôi định nhắn gì đó, nhưng rồi kìm lại được. Xem tin nhắn một hồi, cuối cùng tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Tôi gần như chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày mình đắc tội với ông. Thành thật mà nói, không phải là không sợ, chỉ là trong tôi luôn tồn tại một sự tự tin kỳ lạ, một cảm giác mơ hồ rằng bản thân có chút gì đó "đặc biệt"với Sa Thụy Kim.
Xin hãy tin tôi, chính sự thiếu vắng tình thương và nỗi cô đơn đã biến tôi trở thành một người nhạy cảm, khiến tôi biết rõ người khác đang đối xử với mình ra sao.
Muôn vàn suy nghĩ cứ thế xoay vần trong tâm trí, nhưng tôi đã dùng lý trí để kìm nén tất cả những cảm xúc mong manh ấy.
Làm ơn đi, Cố Tư Vũ. Mày tiến bộ lên một chút được không?
Vài ngày sau tôi mới nhận ra, tin nhắn đó chính là cách Sa Thụy Kim xuống nước.
Khoảnh khắc ngộ ra ấy đến rất đột ngột. Lúc đó tôi đang mải nhấm nháp hạt dưa, liếc mắt thấy trên tivi cảnh các vị lãnh đạo đi thị sát từ miền Bắc vào đến Hán Đông. Bí thư Tỉnh ủy đương nhiệm tháp tùng, người dân đứng kín hai bên đường vẫy tay chào đón nồng nhiệt.
Nếu tiếp tục xuôi xuống phía nam thì…
Chỉ còn hai ngày nữa là bước sang năm mới. Mọi thứ trên đời dường như đang liên tục nhắc nhở tôi rằng sự tồn tại của ai kia là điều không thể phớt lờ. Hoặc cũng có thể chỉ vì tôi là người trong cuộc nên không thể nào quên được ông.
Năm năm bên nhau là những tháng ngày đồng hành, trò chuyện, thăm dò, lấy lòng, quấn quýt để rồi cuối cùng là những tổn thương khắc sâu vào tận xương tủy.
Mối tình đầu tiên trong đời thực sự mang sức nặng quá lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!