Cuộc gặp gỡ cuối cùng với Sa Thụy Kim đã để lại cho tôi những tổn thương nhất định cả về thể xác lẫn tinh thần.
Về mặt tinh thần thì tạm không bàn đến, dù sao tôi vốn đã quen với thói đa sầu đa cảm, thích than vãn vu vơ, thành ra lại giỏi chịu đựng nỗi đau hơn người khác.
Riêng về thể xác, sau khi bị rạn xương mắt cá chân, tuy chỉ nằm viện hai tuần rồi xuất viện, nhưng sau đó tôi vẫn phải chống nạng suốt gần hai tháng trời.
Đến khi khai giảng năm thứ ba tiến sĩ, tôi mới bắt đầu đi lại được đôi chút. Như đã nhắc đến trước đó, suốt nửa năm qua, Sa Thụy Kim dần bị tôi bỏ lại trong khoảng trống của những giấc mơ.
Thời gian là liều thuốc duy nhất có thể chữa lành mọi tổn thương. Vết thương rồi sẽ đóng vảy, nỗi đau cũng sẽ nguôi ngoai.
Bình minh rồi sẽ đến.
Có đôi khi, ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy ngạc nhiên vì mình có thể kín miệng được đến như vậy.
Một mặt là vì tôi không muốn để người ngoài thấy được cảm xúc thật của mình; mặt khác là vì cú sốc trong lần gặp cuối cùng ấy, khi thuốc men, bạo lực và cả những lời đe dọa ập đến cùng lúc.
Danh từ đó gọi là gì nhỉ? Rối loạn căng thẳng sau sang chấn ư?
Tôi khó lòng mà không căm hận Sa Thụy Kim. Tôi biết ông đã tha cho tôi, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi phải biết ơn "sự độ lượng" của ông. Mắt cá chân sưng vù đau đớn, đôi mắt mịt mờ cùng nỗi sợ hãi rằng mình có thể đã mù, những vết bầm tím trên người và cơn đau âm ỉ dưới h* th*n…
Nếu tôi quên hết những chuyện này, thì điều đó chỉ có thể chứng minh rằng tôi xứng đáng bị đối xử như vậy.
Thế giới này chẳng bận tâm đến tôi. Vậy nên tôi phải đặt bản thân lên hàng đầu.
…Tôi thậm chí không muốn thừa nhận rằng đây là bài học đầu tiên Sa Thụy Kim dạy cho tôi.
Sau giấc mơ mà tôi và Sa Thụy Kim chưa từng quen biết, dường như tôi đã ngộ ra điều gì đó. Ở đời, chuyện hợp tan vốn là điều không thể tránh khỏi. Giấc mộng kéo dài suốt năm năm này cũng đã đến lúc phải dừng lại.
Trưa hôm đó, tôi một mình đến trung tâm thương mại ăn một bữa thật thịnh soạn, như thể đã rất lâu rồi không được sống cho ra sống. Tôi nâng niu chọn từng món, chất đầy cả một giỏ thú nhồi bông, nước hoa và mỹ phẩm.
Khi thấy tiệm làm tóc ở tầng ba trung tâm thương mại, tôi chỉ ngập ngừng thoáng chốc rồi bước thẳng vào trong. Nhuộm cả đầu màu hồng có vẻ hơi quá, nên cuối cùng tôi chỉ chọn nhuộm highlight.
Vừa trò chuyện với anh thợ làm tóc, tôi vừa nhâm nhi mấy món đồ ăn vặt trong tiệm. Ngắm nhìn khuôn mặt đã không còn non nớt của mình trong gương, tôi chợt nghĩ: mình hai mươi bảy tuổi rồi, đâu còn trẻ trung gì nữa.
Lúc rời khỏi trung tâm thương mại, trời đã sẩm tối.
Gió nổi lên, cuối cùng cũng xua tan lớp sương mù giăng kín khắp nơi.
Dù không có Sa Thụy Kim, cuộc sống của tôi vẫn phải tiếp tục.
Bố mẹ liên tục giục tôi tìm người yêu nhưng lần nào tôi cũng từ chối.
Ban đầu, cũng vì muốn trả đũa mà tôi từng nghĩ đến việc chứng minh cho một người đã biến mất khỏi cuộc đời mình thấy rằng tôi không thiếu những chàng trai trẻ trung, ưu tú theo đuổi. Thế nên tôi đã kết bạn với một người khác giới bằng tuổi, thỉnh thoảng trò chuyện dăm ba câu. Nhưng rồi cậu ấy nhận ra tôi chẳng có ý định hẹn hò nên cũng dần rút lui.
Về sau, tôi dẹp hết mấy suy nghĩ vớ vẩn ấy đi.
Dù sao thì Sa Thụy Kim cũng chẳng quan tâm, còn tôi thì không có hứng thú.
Nơi chốn mới, con người mới. Ông bận rộn với sự nghiệp và những mối quan hệ khác, còn tôi tiếp tục vùi mình trong biển học mênh mông và những trang sử cũ.
Sau một quãng giao nhau ngắn ngủi, số phận của chúng tôi lại rẽ về hai hướng và thẳng tiến về phía cái kết riêng của mỗi người.
Lạ thay, chuyện này lại khiến tôi thấy nhẹ nhõm.
Sau hai năm gắn bó, cuối cùng tôi cũng thân thiết hơn với mấy người cùng nhóm nghiên cứu.
Cuối tháng mười một, một đàn anh nghiên cứu sinh năm tư chuẩn bị tiến hành buổi bảo vệ thử. Theo thông lệ, anh ấy nhờ các nghiên cứu sinh năm dưới làm thư ký cho buổi bảo vệ, cũng xem như tạo cơ hội cho đàn em hiểu rõ quy trình tốt nghiệp. Tôi vui vẻ nhận lời.
Thời điểm đó, kỳ thi cuối kỳ đã kết thúc, trong trường hầu như không còn mấy ai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!