Sau khi mất đi thị giác, các giác quan còn lại trở nên nhạy bén hơn.
Căn phòng có mùi ẩm mốc của gỗ mục, lẫn với mùi máu tanh phảng phất. Tôi không biết đây là đâu, nhưng tôi không hề thích nơi này.
Tôi bắt đầu tưởng tượng ra cảnh mình lìa đời. Sàn nhà hơi nghiêng về một phía, máu đỏ sẫm tuôn ra từ cơ thể, loang thành một vũng lớn lạnh ngắt trên nền đất.
Bàn tay của Sa Thụy Kim không còn nóng rực như trước mà lành lạnh, như một con rắn trơn tuột đang lặng lẽ trườn xuống phía dưới.
Cơ thể tôi thoáng chốc nóng bừng bởi cơn kh*** c*m quen thuộc, nhưng chút hứng thú ấy tan biến rất nhanh.
Đau quá.
Mất đi thị giác, tôi không tài nào phân biệt được đây là hành động thô bạo có chủ đích, hay là phút giây mất kiểm soát hiếm hoi của Bí thư Tỉnh uỷ.
Niềm vui ông mang đến cho tôi luôn rất chóng vánh, nhưng nỗi đau để lại thì dai dẳng và ám ảnh mãi không thôi.
Cổ chân đau đến thấu xương, chỗ bị trật khớp nóng ran lên, chắc hẳn đã sưng tấy cả một vùng. Sa Thụy Kim nắm lấy cổ chân đang đau của tôi, lật tôi sang tư thế thuận tiện để ông mặc sức xoay vần.
Không nên như vậy, tôi nghĩ.
Cả thế giới bị ông làm đảo lộn. Giống như bức thư pháp tôi nhìn thấy khi nằm trên bàn làm việc của ông hôm đó, dòng chữ "vô dục tắc cương" bị đảo ngược, méo mó đến mức tôi không còn nhận ra nổi chữ gì.
"Không nên như thế này…" Tôi lẩm bẩm, bàn tay rã rời đang chống xuống giường bắt đầu quờ quạng loạn xạ.
Tôi khó lòng thích nghi được với việc đột ngột mất đi thị lực, động tác trở nên lóng ngóng vụng về. Nhưng cuối cùng tôi vẫn chạm được vào thứ gì đó.
Mềm mại, là chiếc gối.
Tôi lập tức chộp lấy gối, đập liên tiếp vào người Sa Thụy Kim. Sau đó mặc kệ phản ứng của ông, tôi lảo đảo bò lùi về phía sau.
Cổ chân tôi đau đớn vô cùng, trên người lủng lẳng mấy mảnh vải rách, trông thảm hại đến mức nực cười. Nhưng tôi vẫn cố lết đến đầu giường, vớ được gì là ném về phía ông.
Dựa vào âm thanh có thể đoán được, có thứ rơi trên giường, có thứ văng xuống sàn, cũng có vài thứ đập trúng người ông.
Tôi nói: "Nếu ông muốn giết tôi thì xin đừng sỉ nhục tôi thêm nữa… nể tình năm năm qua…"
Sa Thụy Kim ngồi xuống bên cạnh, tôi cảm nhận được tấm nệm lún xuống một khoảng. Ông thở dài rồi nắm lấy tay tôi: "Mọi chuyện qua rồi, Tư Vũ."
Tiếng gọi thân quen ấy khiến tôi ngây người, rồi đột nhiên thở hắt ra một hơi: "Vậy thì tốt rồi. Tôi cũng không muốn đoạn kết của chúng ta… nghiệt ngã như thế."
Kết thúc tại đây thôi.
Ông khẽ cười, nụ cười ấy mang theo thứ cảm xúc mà tôi không tài nào hiểu nổi: "Tôi già rồi, Tư Vũ ạ."
__________
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi thấy mình đang nằm trong phòng bệnh, cổ chân được bó một lớp thạch cao dày. Trong túi là chiếc điện thoại cũ, lắp thẻ SIM cũ, toàn bộ dữ liệu bên trong đã bị xóa sạch.
Mắt cá chân bị rạn xương, phải hai tuần sau tôi mới được xuất viện.
Trong khoảng thời gian hai tuần ấy, không một ai đến thăm tôi. Chiếc tivi trong phòng ngày nào cũng bật kênh thời sự, thỉnh thoảng tôi mới ngẩng lên nhìn, còn phần lớn thời gian chỉ cắm mặt vào điện thoại hoặc đọc tài liệu.
Cuộc sống dần trở lại vẻ yên bình quen thuộc, nhưng có những điều đã vĩnh viễn đổi thay.
Trong những ngày cuối cùng nằm viện, kênh thời sự phát một bản tin: đồng chí Sa Thụy Kim, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hán Đông, vừa được điều động về làm Bí thư Tỉnh ủy một tỉnh thành phía Nam.
Nửa năm qua, tại tỉnh thành này xảy ra một vụ án th*m nh*ng đặc biệt nghiêm trọng liên quan đến việc thâu tóm tài sản nhà nước, nhiều lãnh đạo cấp tỉnh liên tiếp ngã ngựa. Trong nhiệm kỳ năm năm tại Hán Đông, Sa Thụy Kim ghi dấu với nhiều thành tích chính trị nổi bật, lần điều động này có lẽ nhằm cứu vãn tình hình.
Khi đó tôi đang dùng bữa, chỉ liếc mắt một cái rồi lại tập trung vào bữa ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!