Chương 36: (Vô Đề)

Sau khi tấm rèm màu hồng bị gỡ bỏ, hiện thực đẫm máu lập tức hiện rõ trước mắt tôi. Chẳng còn chút dịu dàng hay ân cần nào nữa, cuối cùng tôi cũng được tận mắt chứng kiến tác phong làm việc lạnh lùng, tàn nhẫn của Bí thư Tỉnh ủy.

Những người được ông phái đến đều vạm vỡ và tinh nhuệ. Tôi chỉ mới chạy được vài bước thì đã bị một tên túm chặt cánh tay. Chưa kịp vùng vẫy hay kêu cứu thì đã bị một chiếc khăn bịt kín miệng. Mùi hương gay mũi xộc lên khiến tôi buồn nôn, nhưng cả miệng và mũi đều bị bịt chặt.

Chiếc khăn đó chắc chắn được tẩm diethyl ether. Tôi nhanh chóng cảm thấy đầu óc mụ mị, toàn thân rã rời, không còn chút sức lực. May thay, cảnh tượng "bịt khăn là ngất" thường thấy trong phim ảnh chỉ là một định kiến sai lệch. Với bàn tay duy nhất còn tự do, tôi ra sức cào cấu một hồi lâu. Nhưng cuối cùng, dưới tác động kép của thuốc mê và việc thiếu oxy, tôi dần mất đi ý thức.

Thấy tôi không còn chống cự, gã đàn ông phía sau bèn kéo lê tôi về phía chiếc xe đỗ ven đường.

Dù chưa hoàn toàn mất ý thức nhưng tôi gần như không còn khả năng điều khiển cơ thể, cảm giác như nó không còn thuộc về mình nữa. Lúc này, tôi chỉ có thể hé mắt nhìn chết trân vào khoảng không vô định.

Dựa vào chút sức lực cuối cùng, tôi trông thấy trong xe có ba người. Hai gã lạ mặt ngồi hai bên kẹp chặt tôi, còn người ngồi ở ghế lái là gương mặt quen thuộc, anh ta là người tài xế từng chở tôi đến gặp Sa Thụy Kim.

Vậy ra, đám người này là tay sai của Sa Thụy Kim sao?

Dòng suy nghĩ trong tôi bắt đầu phân tán, người tôi rũ rượi trên ghế sau, đầu gục xuống, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ đang ập tới.

Làm ơn…

Tôi thật sự… không muốn chết…

Trong điện thoại vẫn còn lá đơn tố cáo… tôi vẫn chưa kịp xoá…

Khi ý thức quay lại, ý nghĩ đầu tiên vụt qua tâm trí tôi là: đau đầu quá. Như thể có chiếc máy khoan đang dùi vào xương sọ, mảnh xương vỡ nát và đầu khoan kim loại hòa vào nhau tạo thành một bản giao hưởng ghê rợn khiến người ta nghe mà buốt răng.

Đây là phản ứng bình thường khi hít phải một lượng lớn thuốc gây mê.

Tôi chớp mắt vài cái, trước mặt chỉ là một cảnh tượng mờ ảo, không cách nào nhìn rõ. Cánh tay có vẻ đã bị trật khớp trong lúc vùng vẫy, chỉ cần cổ tay khẽ cử động là lập tức cảm thấy nhói đau.

Ngón tay lần lên, chạm vào sợi dây thừng đang siết chặt cổ tay, chặt đến mức các đầu ngón tay tôi tê rần. Hai chân thì bị trói chặt vào chân ghế, không thể nhúc nhích.

Cơn hoảng loạn gần như lập tức ập đến. Tôi hít thở thật sâu nhưng không khí như thể đã bị rút cạn, hít thế nào cũng vẫn thấy thiếu dưỡng khí. Mắt tôi khô rát không sao mở ra nổi, nước mắt cứ thế trào ra, lăn dài trên má.

"Giờ mới biết khóc à? Chẳng phải trước đó còn dọa người hùng hổ lắm sao?" Giọng Sa Thụy Kim bất chợt vang lên, khiến tôi không khỏi rùng mình.

Ông đang ở đâu? Tại sao tôi không nhìn thấy?

Lúc này tôi mới chắc chắn rằng, tầm nhìn mờ ảo không phải là phản ứng sinh lý bình thường.

"Mắt tôi làm sao vậy?" Tôi không biết Sa Thụy Kim đang ở đâu, cả thế giới trước mắt chỉ còn là một cảnh tượng mịt mù. Nỗi sợ hãi khi mất đi thị lực khiến răng tôi va vào nhau lập cập, toàn thân run rẩy không thể kiểm soát.

"Chỉ là thuốc giãn đồng tử thôi." Giọng ông không mang theo cảm xúc, nhưng tôi lại có cảm giác như tận thế đang đến gần. "Vài hôm nữa sẽ ổn."

Tôi mở to mắt, ngơ ngác nhìn về phía phát ra âm thanh nhưng chẳng thấy gì cả. Lúc này, tôi đã mất cảm giác về thời gian, mất thị lực, mất cả khả năng cử động. Tóm lại là mất hoàn toàn nhận thức về chính mình và thế giới xung quanh.

Ngoài cơn đau nhói nhắc tôi nhớ rằng cơ thể này vẫn đang tồn tại, tôi chẳng còn biết gì nữa cả. Không được huấn luyện đặc biệt thì đúng là không chịu nổi thật.

Sa Thụy Kim không cần tra tấn hay ép cung, cũng đủ khiến một người bình thường như tôi sợ đến mức hồn vía lên mây.

Tôi không muốn bản thân trông quá thảm hại hay quá đáng thương, chỉ đành hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng nói bình tĩnh khi nói chuyện với ông, nhưng âm cuối vẫn run lên mất kiểm soát.

Ông không vội hỏi tôi ai là kẻ đứng sau nữa, có lẽ đã nhận ra những lời tôi nói hôm đó chỉ là bịa đặt.

Hôm đó là hôm qua ư? Hay là mấy hôm trước? Tôi không biết nữa.

"Tôi đã nghe hết những đoạn ghi âm đó rồi. Cô thật sự khiến tôi mở mang tầm mắt đấy, Cố Tư Vũ."

Giọng ông như mang theo cả tiếng cười. Tôi lắng nghe tiếng giày da bước trên sàn gỗ, cảm giác như Sa Thụy Kim đang giẫm lên tim mình, khiến tôi nghẹn thở.

"Đầu óc tôi có vấn đề." Tôi nói: "Tôi làm vậy… chỉ vì… chỉ vì thích nghe giọng nói của ngài thôi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!