Chương 34: (Vô Đề)

Trước khi rời khỏi Hán Đông, Sa Thụy Kim trìu mến nắm tay tôi dặn dò: "Em không cần lo lắng. Dù có chuyển đến tỉnh thành khác thì tôi vẫn sẽ sắp xếp ổn thỏa chuyện của em, không thiếu bất cứ thứ gì."

Lời nói của ông rất thẳng thắn, gần như ngầm thừa nhận rằng mình có một nhóm thuộc h* th*n cận ở Hán Đông.

Lúc này, chúng tôi đang ngồi uống trà trong căn phòng riêng trên tầng hai của một quán trà nổi tiếng tại Kinh Châu. Dưới lầu người qua kẻ lại tấp nập, ồn ã. Bầu trời ngày hôm đó âm u xám xịt, mây đen dày đặc cuồn cuộn như mang theo điềm báo chẳng lành.

Tôi chợt nhớ đến những lời đồn thổi về "phe cánh của Sa" trên các diễn đàn chính trị, nhìn vào màn đêm mỗi lúc một dày đặc xung quanh, lòng tôi thoáng dâng lên một cảm giác bất an.

Những năm qua, nhân nhiều dịp khác nhau tôi đã mua vài chiếc bút ghi âm để ghi lại từng đoạn riêng lẻ, sau đó cất trong một chiếc hộp nhỏ có khóa, thỉnh thoảng lại lấy ra nghe.

Có lẽ tôi đã mắc phải một chứng ám ảnh tâm lý nào đó, giống như lão già keo kiệt Grandet mê mẩn những đồng tiền vàng, tôi đánh số cho những chiếc bút ghi âm, dán nhãn màu, ghi rõ ngày tháng rồi sắp xếp chúng ngay ngắn theo thứ tự.

Có nhiều đêm, ngón tay tôi khẽ lướt qua những chiếc bút ghi âm ấy, mê mải đến mức không sao dứt ra nổi. Trong lòng thầm nhủ, không biết có thể lấp đầy chiếc hộp trước khi Sa Thụy Kim rời khỏi Hán Đông hay không.

Tôi rất thận trọng, mỗi chiếc bút ghi âm chỉ được sử dụng một lần. Như vậy nếu bị phát hiện, tôi có thể viện cớ là lần đầu tiên.

Trời muốn diệt ai, ắt sẽ khiến kẻ đó mất lý trí trước.

Sự cuồng loạn của Sa Thụy Kim đã lan sang tôi, khiến tôi cũng buông lỏng cảnh giác, và rồi tình thế bất ngờ xoay chuyển trong bầu không khí ấm áp giả tạo mà chúng tôi tạo ra.

Sau khi dặn dò xong xuôi, ông không nói thêm gì nữa.

Tôi ngồi thụp xuống đất, ngắm nhìn con cá nhỏ bơi ngược dòng trong rãnh nước nhân tạo. Giữa tiếng nước chảy róc rách, nó ra sức quẫy đuôi nhưng chỉ đủ sức giữ mình tại chỗ.

Sa Thụy Kim cũng ghé lại xem tôi làm gì. Tôi bất ngờ cất tiếng: "Ngài biết không, nghiên cứu mới nhất cho thấy totem* của rồng có thể bắt nguồn từ totem của cá, chứ không phải là rắn như mọi người vẫn nghĩ."

(*Totem: Thuật ngữ trong các ngành kiểu như nhân học, tôn giáo học, dân tộc học…)

Ông tỏ ra hứng thú, bèn ngồi xuống bên cạnh lắng nghe tôi kể.

Chúng tôi ngồi xổm bên rãnh nước, khoảng cách giữa cả hai gần đến mức ông dễ dàng chạm vào v*t c*ng trong túi tôi. Quần áo mùa hè mỏng, dù không nhìn thấy nhưng chỉ cần chạm nhẹ là biết ngay bên trong có đồ.

Tôi lập tức đứng bật dậy, sắc mặt tái mét. Sa Thụy Kim lúc này cũng nhận ra điều bất thường, nét cười còn sót lại trên mặt biến mất, thay vào đó là biểu cảm nghiêm nghị.

"Tư Vũ." Ông nhìn tôi, từ lời nói không thể nghe ra cảm xúc.

Tôi quay người bỏ chạy. Sa Thụy Kim từng nhiều năm trong quân ngũ, xuất thân là lính trinh sát, những năm nay vẫn duy trì rèn luyện nên chỉ bước vài bước đã túm được cánh tay tôi, kéo giật lại. Bàn tay ông siết chặt như gọng kìm khiến tôi đau điếng.

Ông thò tay vào túi tôi. Tôi hoảng hốt cất giọng như sắp khóc: "Thả em ra!" Nhưng hiện giờ chẳng còn cơ hội ứng biến nào nữa. Hành động quay người bỏ chạy vừa rồi đã đủ để khẳng định tôi có vấn đề.

Chiếc bút ghi âm màu đen nhỏ nhắn nằm gọn trong tay, sắc mặt ông tối sầm lại, trông như một con sư tử đực sắp nổi cơn tam bành. Tôi không thốt nên lời, chỉ nhìn chết trân nhìn ông lật qua lật lại món đồ bé nhỏ đó. Ông bấm nút, đoạn ghi âm bắt đầu phát ra.

Tôi cảm thấy hô hấp của mình như ngừng lại, đầu óc choáng váng, thử cất tiếng biện minh cho bản thân: "Em…"

Lực siết của tay ông rất mạnh, theo âm thanh được phát ra từ máy ghi âm, bàn tay như gọng kìm ấy lại càng siết chặt, đến mức cánh tay tôi tê rần, các ngón tay dần mất đi cảm giác.

Không ai lên tiếng, chỉ có chiếc bút ghi âm phát ra cuộc đối thoại. Giọng nói của Sa Thụy Kim rất đặc trưng, vừa nghe đã biết là ông. Trong đoạn ghi âm, ông nhắc đến những vấn đề bất ổn trong xã hội và các chính sách hiện hành.

Ông sắp sửa rời khỏi Hán Đông, lại thân quen với tôi nên thỉnh thoảng cũng chia sẻ đôi điều về quan điểm cá nhân và tình hình trong giới lãnh đạo.

Ban đầu tim tôi đập thình thịch liên hồi, nhưng càng nghe lại càng trĩu nặng. Cảm giác như nó đang bị một sức lực vô hình kéo xuống tận bụng.

Đoạn ghi âm dừng lại, Sa Thụy Kim ấn nút tắt.

Tôi nhìn chằm chằm xuống sàn, không dám ngước lên quan sát nét mặt của ông.

"Cô…" Ông gần như nghiến răng rít lên.

Ngay sau đó một luồng gió táp thẳng vào mặt tôi, đến khi tôi hoàn hồn lại thì đã bị đánh ngã ra đất, tai trái ù đi, má nóng rát. Giọng Sa Thụy Kim vọng xuống từ trên cao, ông liên tục gằn lên mấy tiếng "giỏi lắm", hiển nhiên đang giận dữ tột độ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!