Năm thứ năm, cũng là năm cuối nhiệm kỳ của Sa Thụy Kim ở Hán Đông.
Nỗi buồn biệt ly âm thầm lan tỏa khắp cõi lòng.
Nơi chốn mới, con người mới, hẳn rồi sẽ có những câu chuyện mới. Còn người cũ thì nên ở lại chốn xưa, từ đây mỗi người một ngả, không còn vấn vương gì nữa.
Tôi lo lắng cho chặng đường mù mịt phía trước, bởi chỗ dựa lớn nhất, cũng là chỗ dựa duy nhất của tôi sắp rời khỏi Hán Đông, trong khi tôi vẫn chưa tốt nghiệp.
Cái "thế giới mới" mà người ta vẫn hay nói đến sau tốt nghiệp rốt cuộc nằm ở đâu? Tôi mới chỉ vừa chạm đến nó chứ chưa kịp trông thấy toàn bộ.
Cô Vương rất quan tâm tới tôi. Vì cô là giảng viên nữ nên cũng tiện đưa tôi theo trong các chuyến công tác và tham dự hội thảo. Sau khi hoàn thành số tín chỉ bắt buộc vào năm đầu tiến sĩ, sang năm thứ hai tôi thường xuyên theo cô đi dự hội thảo. Thỉnh thoảng trong một vài dịp thích hợp, cô Vương cũng chủ động giới thiệu tôi với các thầy cô khác.
Nghiên cứu sinh và giáo sư hướng dẫn có mối liên hệ mật thiết, thành bại gắn liền với nhau. Khi ra ngoài xã giao, nếu người ta không biết bạn là ai, họ sẽ chỉ nhìn vào hai yếu tố là trường học và người hướng dẫn để đánh giá con người bạn.
Giới học thuật nhỏ bé đến mức đáng thương. Những người đặt nền móng cho từng chuyên ngành đều đã vang danh từ lâu, trải qua hàng chục năm giảng dạy và nghiên cứu, học trò của họ giờ nắm giữ vị trí ở hầu khắp các trường đại học lớn trong cả nước. Từ trước đến nay, họ vẫn luôn ưu tiên đào tạo, tiến cử và tuyển dụng học trò do chính mình dìu dắt.
Khối ngành khoa học xã hội và nhân văn vốn đã ít đất dụng võ, thành tựu học thuật lại mang tính chủ quan cao, không có đáp án chuẩn mực, nội dung nghiên cứu lại xa vời với đời sống thực tiễn nên gần như không thể kiểm chứng. Chính vì vậy, sự nâng đỡ từ các bậc tiền bối lại càng trở nên quan trọng.
Hệ thống nói trên chính là điều mà trước đây tôi từng e ngại. Giờ đây tôi đã có chỗ dựa vững chắc, trở thành người trong nhóm được hưởng lợi nên tâm thế cũng ít nhiều đổi khác. Mỗi khi nghĩ đến những điều này, tôi chỉ biết ngậm ngùi thở dài.
Học tiến sĩ chưa bao giờ là chuyện đơn giản. Học vị tiến sĩ là miếng bánh hấp dẫn mà người người ao ước, nhưng để lấy được nó thì vô cùng gian nan. Điều kiện tốt nghiệp tiến sĩ tại Đại học Chính trị và Pháp luật tương đối khắt khe. Chưa nói đến việc ít nhất phải có hai bài đăng trên tạp chí học thuật trọng điểm do Đại học Nam Kinh công bố, chỉ riêng luận án tốt nghiệp dài tới hai trăm nghìn chữ cũng đã đủ khiến sinh viên trầy da tróc vảy.
Những ngày tháng sống thong dong, vô lo vô nghĩ như mùa hè năm tốt nghiệp thạc sĩ, khi mà mối bận tâm duy nhất của tôi chỉ là chuyện tình cảm giữa mình và Sa Thụy Kim trở nên vô cùng hiếm hoi. Từ khi học tiến sĩ, tôi đã không còn những khoảng thời gian như vậy nữa.
Năm đầu tiên của chương trình tiến sĩ chủ yếu là học trên lớp, do đó tôi vẫn có thể gặp gỡ và trò chuyện thường xuyên với Sa Thụy Kim. Sang năm thứ hai, tôi phải theo giáo sư đi khắp cả nước tham dự hội nghị, viết và chỉnh sửa tiểu luận rồi gửi đăng, tìm hướng nghiên cứu cho luận án, chuẩn bị cho các kỳ thi học phần, đồng thời hoàn thành các phần việc được trả thù lao. Bấy nhiêu công việc chồng chất khiến tôi bận đến mức quay cuồng.
Lại đúng vào năm cuối, vào thời khắc chia ly đượm buồn như thế này, việc vùi đầu vào học hành như một cách trốn tránh những chất vấn về bản thân, về mối quan hệ sai trái giữa tôi và ông, trốn tránh cả nỗi luyến tiếc khi mọi chuyện sắp sửa kết thúc. Lâu dần, lối suy nghĩ ấy đã trở thành phản xạ quen thuộc trong tôi.
Sau khi trút bỏ gánh nặng tâm lý, tôi trở nên thoải mái hơn trong cách nói năng lẫn cư xử. Dù sao thì cái kết cũng đã được định sẵn, chi bằng tranh thủ khoảng thời gian cuối cùng để tận hưởng niềm vui, giải thỏa áp lực từ học hành lẫn công việc.
Tôi cũng bắt đầu lơ là trong việc mang theo máy ghi âm, để rồi sau đó gây ra một rắc rối lớn. Nhưng chuyện này ta hãy khoan bàn đến ở đây.
Việc Bí thư Tỉnh ủy bất ngờ kiểm tra căng tin trong quá trình thị sát tại các trường đại học cũng từng xảy ra ở tỉnh khác, do đó hành động khác thường lần này của Sa Thụy Kim cũng không có gì đáng nói.
Ông đi lên từ cơ sở, trong bản tính có sẵn sự quyết liệt và cứng rắn, không phải kiểu người do dự, lo trước lo sau. Vậy nên khi đó nổi hứng thì làm thôi.
Nhưng tôi không ngờ đây mới chỉ là khúc dạo đầu cho sự "khác thường" của ông. Vào năm cuối cùng, ngay cả Sa Thụy Kim cũng chẳng buồn kiêng dè gì nữa.
Hôm đó, tôi đến đầu hẻm theo chỉ dẫn trong tin nhắn, bất ngờ trông thấy người đang đợi mình không phải tay tài xế lần trước, mà là Trưởng phòng Bạch.
Chúng tôi cất tiếng chào hỏi, anh ta nói: "Cô Cố, lâu rồi không gặp."
Tôi khẽ gật đầu rồi nương theo lời đối phương mà chào lại, nhưng ngay sau đó lại thấy lúng túng khi chợt nhận ra mối quan hệ giữa tôi và Sa Thụy Kim chẳng còn là bí mật với Trưởng phòng Bạch. Nhưng tôi không còn là đứa trẻ nhút nhát và ngờ nghệch của mấy năm về trước. Sau khi ở bên Sa Thụy Kim và theo chân cô Vương đi khắp nơi tham dự hội nghị, tôi đã học được cách đeo lên mình chiếc mặt nạ xã giao, có thể chuyện trò cùng người lạ mà không hề cảm thấy nao núng.
Trên xe, tôi và Trưởng phòng Bạch nói chuyện khá thoải mái. Anh ta là thư ký riêng của Bí thư Tỉnh ủy, khả năng quan sát sắc mặt, nắm bắt tâm lý và kỹ năng giao tiếp đã đạt đến trình độ lão luyện. Còn tôi chỉ là một sinh viên chuyên làm chân sai vặt cho thầy cô, thuộc tầng lớp dưới cùng của giới học thuật, nên dù có ở bên lãnh đạo cấp cao mấy năm thì cũng chẳng học nổi thói hống hách.
Chúng tôi tán gẫu vu vơ về thời tiết gần đây của Hán Đông và tình hình phát triển văn hóa, du lịch tại quê nhà. Chẳng bao lâu sau, chiếc xe tiến vào khu nhà Tỉnh ủy. Trông thấy khung cảnh vừa lạ lẫm vừa quen thuộc ngoài cửa sổ, tôi thoáng sững người.
Đến khi chiếc xe dừng lại trước căn biệt thư ba tầng mà đã hơn hai năm tôi chưa đặt chân đến, tôi không khỏi ngập ngừng cất tiếng: "Thư ký Bạch, có phải… có phải đi nhầm chỗ rồi không…"
"Không nhầm đâu, cô Cố."
Tôi mấp máy môi, định nói: "Hay anh đưa tôi về đi, tôi không muốn xuống xe tại đây", nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại. Lời này quả là không biết thân biết phận.
Thực ra tôi cũng chỉ từng tới đây vài lần. Sau khi có quan hệ thể xác với Sa Thụy Kim, đã có một khoảng thời gian tôi thấp thỏm lo âu, sợ rằng trong mấy lần lui tới đã để lại dấu vết gì, rồi nhỡ đâu có một ngày bị Ủy ban Kiềm tra Kỷ luật gọi lên nói chuyện.
Tôi không dám hỏi Sa Thụy Kim những chuyện này vì sợ chạm phải điều kiêng kỵ của ông. Thời gian cứ êm ả trôi qua, chẳng có chuyện gì xảy ra nên dần dà tôi cũng yên tâm hơn hẳn.
Cứ ngồi mãi trong xe cũng không giải quyết được gì, tôi quyết định bước xuống. Thật không ngoa khi nói tôi đã phải gom hết can đảm để tiến về phía trước, như một kẻ chẳng còn đường lui.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!