Chương 31: (Vô Đề)

Đến sinh nhật bố, tôi về nhà mấy hôm.

Bố mẹ bận rộn nấu cả một bàn đồ ăn trong bếp, giữa chừng còn sai tôi đi mua vịt quay mới ra lò. Tôi đeo tai nghe, vừa nghe nhạc vừa chọn đồ ăn trong siêu thị theo yêu cầu của bố mẹ. Thỉnh thoảng chụp mấy tấm ảnh gửi cho Sa Thụy Kim.

Tháng này, ngoài lần gặp vào hồi đầu tháng khi tôi chuyển ký túc xá, mãi đến giữa tháng chúng tôi mới có dịp gặp mặt. Lãnh đạo cấp cao bận tối mắt, hết họp hành rồi xuống địa phương khảo sát, báo cáo thì chất đống chờ xử lý. Lần gặp gỡ giữa tháng, tôi vừa ăn hoa quả ông mua, vừa đùa rằng ông đi nhiều thế chẳng mấy mà đo được cả tỉnh Hán Đông.

Khi đó tivi đang phát bản tin thời sự, còn chúng tôi thì nói chuyện vu vơ, câu được câu chăng.

Ông bắt đầu trả lời tin nhắn thường xuyên hơn, tháng bảy gần như ngày nào chúng tôi cũng trò chuyện. Tần suất liên lạc tăng lên, mối quan hệ cũng theo đó trở nên gần gũi. Vì thế ông cũng không chấp mấy câu đùa có phần hơi quá trớn của tôi, chỉ đẩy đĩa hoa qua tới rồi dặn: "Ăn từ từ thôi, đều là của em cả, không ai giành với em đâu."

Có lẽ vì từng được ông giúp đỡ lúc khó khăn, cũng có thể là vì tôi nhận ra rằng, dù Sa Thụy Kim có tỏ ra rắn rỏi hay thờ ơ đến đâu thì khách quan mà nói, ông vẫn chỉ là một người cô độc.

Mà tôi lại là người thấu hiểu cảm giác cô độc hơn ai hết.

Cô độc là khi đêm xuống, ngồi một mình trên băng ghế dài ngắm nhìn vầng trăng mờ ảo, trong đầu hiện lên những nỗi niềm chất chứa bao năm mà chẳng biết giãi bày cùng ai. Cô độc là khi bị thầy giáo phê bình ngay giữa buổi họp nhóm, chỉ biết quay về chỗ làm lén lau nước mắt.

Những điều này với Sa Thụy Kim có lẽ chẳng đáng là gì, nhưng tôi chỉ muốn nói rằng tôi thực sự thấu hiểu.

Nghĩ vậy, tôi nhét vào tay ông một quả rồi nói lí nhí: "Ngài cũng ăn đi." Dứt lời, tôi đứng dậy, trái tim bỗng đập rộn ràng, tôi cụp mắt nhìn đĩa hoa quả trên bàn rồi ngập ngừng nói tiếp: "Ngài ngồi làm việc cả ngày rồi, để em bóp vai cho nhé?"

"Em nói gì cơ?" Ông vẫn chăm chú xem thời sự, chỉ hơi nghiêng đầu về phía tôi.

Tôi hít sâu một hơi rồi bước tới đặt tay lên vai ông. Sa Thụy Kim chỉ liếc nhìn, sau đó khẽ điều chỉnh tư thế để tôi dễ bề thao tác. Ông không nói gì cả, nhưng tôi trông thấy khóe môi ông như thấp thoáng nụ cười.

Có gì đáng cười đâu? Thái độ của ông như vậy là sao?

Mặt tôi lập tức nóng ran lên, cảm thấy mình như đang phụng dưỡng cha mẹ.

"Tay nghề của Tư Vũ cũng chuyên nghiệp đấy." Vài phút sau, ông đột nhiên cất tiếng.

Lãnh đạo lại thăm dò nữa rồi, tôi thầm nhủ, đúng là bệnh nghề nghiệp mà. Thế nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn giải thích: "Hồi ôn thi cao học, ngày nào cũng phải vùi đầu học hành. Cứ tối đến, mấy đứa cùng phòng em lại xoa bóp vai cho nhau trước khi đi ngủ."

Lúc đó bản tin thời sự đang phát đến các chính sách kinh tế mới được ban hành tại tỉnh Hán Đông, hai chúng tôi đều im lặng theo dõi. Với vị thế là một tỉnh dẫn đầu về phát triển kinh tế, Hán Đông đã trở thành hình mẫu trong việc thúc đẩy cải cách cơ cấu phía cung và kéo lại đà suy giảm kinh tế hiện nay.

Tôi đưa mắt nhìn sang Sa Thụy Kim, thấy nét mặt ông vẫn điềm nhiên như chẳng có chuyện gì. Trong lòng không khỏi cảm thán, đúng là lãnh đạo có khác, hỉ nộ ái ố chẳng bao giờ để lộ ra ngoài.

Mua vịt quay xong, tôi ghé qua tiệm bánh mua cho bố một chiếc bánh kem nhỏ. Không nằm ngoài dự đoán, phần lớn chiếc bánh cuối cùng đều vào bụng tôi.

Buổi tối còn có mấy người họ hàng tới dùng bữa. Tôi thấy hơi bực nhưng không thể hiện ra ngoài, ăn qua loa vài miếng rồi lẩn về phòng nghịch điện thoại, bên tai vẫn văng vẳng tiếng cười nói rôm rả vọng lại từ phòng ăn.

Tâm trạng tôi cũng dần tốt lên. Nhớ lại hôm xoa bóp vai cho Sa Thụy Kim, tôi trông thấy thái dương ông đã điểm vài sợi tóc bạc.

Lần đầu tiên gặp ông là hơn ba năm trước, khi ấy tóc ông vẫn còn đen nhánh. Vậy mà giờ đây, phần tóc mai đã lấm tấm bạc.

Thời gian quả nhiên chẳng nhân nhượng với bất kỳ ai.

Nghĩ đến đây, tôi bèn lên Baidu tra cứu tiểu sử của Sa Thụy Kim. Trên đó chỉ ghi sinh nhật ông vào tháng tám, còn cụ thể ngày nào thì không rõ. Thế là tôi nhắn tin hỏi thẳng chính chủ: "Sinh nhật ngài là ngày nào vậy ạ?"

Một lúc sau ông mới trả lời: "Ai lại đi hỏi sinh nhật người ta như thế bao giờ?"

Tôi định nhắn lại: "Trên Baidu không thấy có nha Bí thư Sa", nhưng chưa kịp gõ xong thì tin nhắn thứ hai của ông đã được gửi tới: "Đồng chí Tư Vũ có chỉ thị gì sao?"

Tôi mím môi cười rồi giải thích: "Không có chuyện gì đặc biệt cả, em chỉ định chúc mừng sinh nhật ngài thôi."

Sau đó chúng tôi trò chuyện thêm một lúc. Tôi nhẩm tính, còn khoảng nửa tháng nữa là tới sinh nhật Sa Thụy Kim. Tiếng cười nói rộn ràng từ phòng khách vọng lại, tôi chợt nghĩ: chẳng lẽ ông không đón sinh nhật bên gia đình ư?

Tôi chưa kịp nghĩ sâu về chuyện này thì đã bị mẹ gọi ra dọn dẹp bát đũa, mạch suy nghĩ của vì thế mà bị cắt ngang.

Bình thường tôi hiếm khi nghĩ tới mấy chuyện thế này. Chỉ riêng thân phận nhân tình của quan chức đã đủ khiến tôi cảm thấy ê chề, nếu còn bị gắn mác "kẻ phá hoại gia đình người khác" nữa thì đúng là chẳng còn mặt mũi nào để sống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!