Chương 30: (Vô Đề)

Nửa đêm tỉnh giấc, cảm nhận được có người đang nằm ở phía bên kia giường, tôi thoáng ngẩn ngơ, bởi đây là lần đầu tiên tôi được trải qua cảm giác ấy.

Trong căn phòng tối đen như mực, tôi nhìn đăm đăm lên trần nhà. Tâm trí rối bời với đủ loại suy nghĩ hiện lên rồi biến mất. Cứ thế miên man suy nghĩ, tôi lại thiếp đi lúc nào không hay, đến khi tỉnh dậy thì trời đã sáng.

Trên giường chỉ còn lại mình tôi, chiếc đồng hồ treo trên tường hiển thị đã hơn mười giờ sáng. Tôi ngồi thừ ra một lúc, sau đó mặc quần áo chuẩn bị ra về.

Trên bồn rửa mặt đã chuẩn bị sẵn bàn chải và kem đánh răng dùng một lần. Tôi mở ra dùng luôn, vừa đánh răng vừa nghĩ: Bí thư Tỉnh ủy quả nhiên làm việc đâu ra đấy, mọi thứ đều được sắp xếp chu toàn.

Chỉ e nơi đây chính là hành cung giải trí của ông.

Sa Thụy Kim tách bạch rất rõ giữa công việc và đời tư, cũng vì thế mà lần này ông mới sai một người tài xế tôi chưa từng gặp đến đón. Trước đây đều là ông đích thân tới đón, nên tôi chưa từng bận tâm xem người cầm lái là ai.

Tôi từ từ suy ngẫm, thực ra trong hai năm đầu khi chưa phát sinh quan hệ, số lần chúng tôi gặp mặt cũng không nhiều, phần lớn là ngồi trên xe ông trò chuyện đôi ba câu. Khi đó, tôi từng gặp thư ký Bạch vài lần, thậm chí còn cùng trao đổi về các chính sách của tỉnh Hán Đông.

Ngày ấy, Sa Thụy Kim thỉnh thoảng sẽ nhắc đến chuyện công việc, thư ký Bạch cũng góp lời. Nhưng từ khi mối quan hệ tình nhân thực sự bắt đầu, giữa tôi và Sa Thụy Kim đã hoàn toàn tách biệt về mặt công việc.

Ngẫm nghĩ một lúc, trong lòng tôi chợt dâng lên nỗi trống trải mơ hồ. Tôi lấy chiếc bánh mì mua từ hôm qua ra khỏi tủ lạnh, vừa ăn vừa hâm nóng lại sữa. Nơi này đúng là tiện thật, cái gì cũng có, mặc dù nhìn qua thì hầu như chẳng mấy khi được dùng đến.

Nhớ ra mình đã hẹn với bên môi giới đi xem nhà vào buổi chiều, trong lòng tôi không khỏi cảm thấy nôn nao.

Đến khi sữa hâm xong, chiếc bánh mì cũng đã bị tôi ăn gần hết.

"Sắp đến giờ ăn trưa rồi, sao Tư Vũ vẫn còn đang ăn sáng thế này?"

Tôi khựng lại, mải mê nghĩ ngợi nên không phát hiện ông đã trở về, thế là buột miệng đáp theo phản xạ: "Bánh mì này ngon lắm, ngài có muốn ăn thử không?" Tôi giơ phần bánh đang cầm lên cho ông, nhưng chợt nhớ ra đây là bánh mình ăn dở nên vội vàng rụt lại.

"Mỗi loại em đều mua hai phần, ngài ăn phần kia…"

Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì Sa Thụy Kim đã cúi xuống, cắn một miếng bánh trong tay tôi. Tay tôi lập tức cứng đờ cả lại, nhất thời không biết phải nói gì.

Sa Thụy Kim điềm nhiên cất tiếng: "Cũng được, không bị ngọt quá."

Tôi vội rụt tay lại, nhét nốt chỗ bánh vào miệng nhai nuốt để ông khỏi ăn tiếp, xong xuôi mới nói: "Ngài quá khen rồi. Với ngài thì lời khen có cánh nhất dành cho các món ngọt là "không bị ngọt quá" phải không ạ?"

Tôi vẫn nhớ chuyện chiều nay phải đi xem nhà, nhưng thấy ông dường như không tự ý thức được nên đành phải chủ động nhắc nhở. Lúc này, tôi thấy rõ vẻ ngỡ ngàng hiện lên trên mặt Sa Thụy Kim, dù cảm xúc ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất.

Ông cất giọng thản nhiên như thể chỉ buột miệng nói ra: "Nếu em muốn thì có thể ở lại đây."

Tôi lập tức lắc đầu, khẳng định bản thân không có ý nghĩ viển vông đó.

Đang định nói tiếp thì Sa Thụy Kim đã đứng dậy, lấy đĩa cherry và việt quất trong tủ lạnh mang đến bồn rửa.

Ông rất cao, đứng rửa ở bồn phải hơi khom người xuống, vài giọt nước bắn lên tạo thành mấy vệt sẫm màu trên chiếc áo sơ mi trắng. Tôi ngồi ở bàn ăn một lúc, đợi ông rửa xong hoa quả rồi mang tới trước mặt mình.

"Không hổ danh là Hán Đông, ở quê em chưa từng thấy cherry to thế này." Những quả cherry này có màu tím sậm, to cỡ quả mơ. Tôi cầm một quả lên nghịch.

"Mua nhiều hoa quả thế kia, em mà đi thì để hỏng hết à? Trung ương vừa ban hành chỉ thị quan trọng về an ninh lương thực. Cán bộ Đảng viên phải gương mẫu tiết kiệm, giảm thiểu lãng phí. Em làm thế này chẳng phải khiến tôi vi phạm chỉ thị sao?"

Ông đang muốn giữ tôi lại ư? Nhưng nghe giọng điệu lại như đang đùa vậy.

Tôi vốn là người thẳng thắn, vậy mà lúc này lại không dám đối diện với ẩn ý trong lời nói của ông.

"Không sao đâu. Kiểu gì cũng có người ăn thôi mà." Tôi nói.

"Em không ăn thì ai ăn?"

Sa Thụy Kim chỉ thiếu nước nói thẳng "mua riêng cho em đấy". Tôi hiểu ý, vì không quen với dáng vẻ này của ông nên lặng đi trong một thoáng, sau đó chỉ nói: "Có thể chia cho tài xế, trưởng phòng Bạch mà, cơ quan ngài thiếu gì người?"

Thái độ né tránh của tôi rõ mười mươi, Sa Thụy Kim chỉ cười mà không gặng hỏi gì thêm: "Vậy lát nữa tôi đưa em về." Nghe thấy lời này tôi bất giác thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó ông lại nói tiếp: "Em mang chỗ đồ ăn vặt trong tủ lạnh về luôn đi, đám người già chúng tôi không ăn mấy thứ đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!