Khoảng thời gian đó, tôi thường rơi vào trầm tư và rồi lại phủ định chính những suy nghĩ của mình. Mỗi lần cho rằng hai cuộc trò chuyện giữa tôi và Sa Thuỵ Kim chỉ đơn thuần là do ông ấy theo đuổi đường lối gần gũi với dân, tôi lại cảm thấy mọi chuyện không hẳn chỉ có như vậy.
Những nghi vấn ấy cứ quẩn quanh trong tâm trí tôi, khiến tôi nghĩ mãi mà không sao hiểu được. Nhưng tôi không biết phải giãi bày với ai, cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.
Sa Thụy Kim đã mang sách của tôi đi, chẳng biết bao giờ mới trả, có lẽ một lãnh đạo cấp cao như ông ấy sẽ chẳng để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt thế này. Tôi đành phải lên mạng tải bản điện tử về dùng tạm.
Vị giáo viên ở căn phòng đối diện vốn là cấp trên trực tiếp của tôi. Ngày hôm sau biết chuyện, cô ấy đã tới hỏi tôi bằng chất giọng hiếu kì: "Bí thư Sa có nói gì với em không?"
Tôi lắc đầu đáp: "Ông ấy không nói gì, chỉ mượn một quyển sách thôi ạ."
Cô ấy cảm thấy rất khó hiểu, lẩm bẩm: "Sao đang không lại chạy tới chỗ chúng ta mượn sách nhỉ?"
Cấp trên của tôi là một người phụ nữ trẻ tuổi, tính tình thân thiện, không bao giờ ra vẻ lãnh đạo, thường ngày cũng rất quan tâm đến tôi. Tôi kể lại chuyện hôm đó cho cô nghe, cuối cùng cả hai chúng tôi nhất trí cho rằng có lẽ trong lúc đợi viện trưởng đến họp, Sa Thuỵ Kim cảm thấy quá nhàm chán nên mới đi dạo quanh tầng này và tình cờ ghé vào phòng đọc.
Đây đúng là lời giải thích hợp lý nhất, cũng là cách lý giải duy nhất nghe có vẻ thuyết phục. Đâu thể nào là Sa Thụy Kim đến đây để tìm tôi được?
Lúc bấy giờ, ý nghĩ này vô lý đến mức chưa từng xuất hiện trong đầu tôi. Mãi đến sau này khi mọi chuyện dần tiến triển, tôi mới lờ mờ hình dung đến tính khả năng của nó. Nhưng khả năng lớn nhất vẫn là không phải, hơn nữa cũng chẳng có cách nào để kiểm chứng.
Sau khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, mấy người bạn cùng phòng của tôi đều đã về nhà. Riêng tôi, vì công việc trợ lý tại viện nghiên cứu yêu cầu trực ban nên không về.
Trường học vào kỳ nghỉ rất vắng vẻ, công việc của tôi vốn đã nhàn thì nay lại càng nhàn hơn. Phần lớn thời gian tôi chỉ ngồi ở bàn làm việc đọc sách và xem phim, vô cùng thảnh thơi.
Chính trong khoảng thời gian này, tôi bắt đầu hình thành một sở thích mới. Nói là sở thích thì hơi quá, chính xác phải là một thói quen quái gở.
Tôi bắt đầu say mê tìm kiếm tin tức và tình hình gần đây của Sa Thụy Kim. Để đảm bảo an toàn cho lãnh đạo, các bản tin thường được đăng tải lùi lại một khoảng thời gian, nhưng điều này không ảnh hưởng tới thói quen của tôi. Tôi đã dõi theo Bí thư Tỉnh uỷ Hán Đông từ Kinh Châu đến Xương Châu, rồi lại đến Lâm Thành.
Lịch trình của Sa Thuỵ Kim rất dày đặc, đi khắp nơi khảo sát và tìm hiểu tình hình tại địa phương. Ông ấy quả thật không phải kiểu lãnh đạo suốt ngày chỉ ngồi trong phòng điều hoà.
Thỉnh thoảng, tôi lại lấy cuốn sổ mượn sách ra nhìn vào cái tên Sa Thuỵ Kim được ghi trên đó. Tuy chữ là do tôi viết, nhưng ít nhất nó cũng chứng minh được rằng chuyện xảy ra ngày hôm đó không phải ảo giác của tôi.
Và rồi tôi lại nghĩ, không biết bao giờ mình mới được trả lại cuốn "Quân Vương" kia. Đến lúc đó, liệu tôi còn có cơ hội nói chuyện với Sa Thuỵ Kim không?
Nghe có vẻ hơi kỳ lạ, nhưng tôi phải nói rõ rằng tại thời điểm đó tôi vẫn chưa có bất kỳ ý định hay suy nghĩ đặc biệt nào với ông ấy.
Thực lòng mà nói, tôi không tin Sa Thuỵ Kim chưa từng đọc cuốn "Quân Vương*".
(*The prince: tên sách bản tiếng Việt là Quân Vương, bản tiếng Trung là Quân Chủ Luận, tôi để tên sách tiếng Việt. Tại sao bạn nữ lại cho rằng chú Sa chắc chắn từng đọc cuốn này? Vì đây là một cuốn sách về thuật cai trị, bàn về khoa học chính trị, triết học chính trị bla bla. Bạn ấy nghĩ người làm lãnh đạo thì đều đọc cuốn đó.)
Ông là một vị lãnh đạo thích đọc sách. Khi tiếp nhận phỏng vấn, ông luôn dùng lời lẽ gần gũi, dứt khoát và dễ tiếp cận với quần chúng. Đồng thời, ông cũng biết cách dẫn dắt điển tích và đưa ra dẫn chứng mà không khiến người nghe cảm thấy ông đang khoe mẽ kiến thức như một số học giả. Hơn nữa, cách nói chuyện của ông luôn ngắn gọn, súc tích và đi thẳng vào trọng tâm.
Điều này cho thấy Sa Thuỵ Kim đã đọc rất nhiều sách.
Tuy nhiên, những điều này đều không có cách nào kiểm chứng. Bởi lẽ, các cuộc phỏng vấn có thể đã được phê duyệt nội dung từ trước. Cũng giống như việc hầu hết chúng ta đều biết: hiện nay làm gì còn vị lãnh đạo nào tự viết bài phát biểu?
Quan điểm có phần cực đoan này đúng là thành kiến cá nhân của tôi, nhưng tôi không có ý định thay đổi nó.
Vào một buổi chiều trong kỳ nghỉ, cuốn sách của tôi đã được người ta trả lại.
Lãnh đạo ở phòng đối diện tan làm lúc năm giờ chiều. Còn tôi, do trong ký túc xá chẳng còn ai nên không vội về mà ở lại nơi làm việc hưởng ké máy lạnh.
Lúc cửa phòng vang lên tiếng gõ, tôi vẫn không phát giác, bởi khi ấy cũng đã khá muộn, toà nhà khoa Nhân văn này hầu như chẳng còn bóng người.
Cửa mở ra, thư ký Bạch đứng trước cửa nở nụ cười xã giao với tôi: "Chào cô Cố, tôi đến trả sách cho cô."
Tôi nhận lấy cuốn sách rồi khẽ nói tiếng cảm ơn. Sau đó sực nhớ đến những gì từng thấy trên bản tin thời sự, tôi bèn cất tiếng chào: "Chào trưởng phòng Bạch."
Thời gian vừa qua, tôi đã tranh thủ bổ sung thêm một số kiến thức về hệ thống cấp bậc trong bộ máy nhà nước, lúc ấy mới biết rằng thư ký công tác của Bí thư Tỉnh ủy đã ở cấp trưởng phòng, một cấp bậc mà đến cả cán bộ cấp chính khoa cũng khó lòng theo kịp.
Ảo tưởng thầm kín trong lòng tôi hoàn toàn tan vỡ, không có cuộc trò chuyện thứ ba nào cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!