Chương 29: (Vô Đề)

Hai mươi nghìn tệ không phải số tiền lớn, mười nghìn dùng để đóng học phí, phần còn lại đủ chi tiêu và trả tiền thuê nhà trong mấy tháng nghỉ hè.

Vào ngày cuối cùng sinh viên tốt nghiệp rời khỏi ký túc xá, tôi dọn dẹp trong một buổi sáng là đã đóng gói xong đồ đạc.

Nhờ thường ngày chẳng có nhiều tiền tiêu vặt nên đồ đạc của tôi rất ít. Một vali lớn đựng chăn màn, một vali nhỏ đựng quần áo và một chiếc ba lô để máy tính, sạc và vài món đồ cần thiết khác. Hành lý của tôi chỉ có nhiêu đây.

Những thứ không mang đi như ấm đun nước, sách vở… được tôi đăng lên nhóm đồ cũ của trường bán rẻ hoặc cho không.

Trước khi quyết định sẽ không về nhà vào kỳ nghỉ hè, tôi thỉnh thoảng lên mạng tìm phòng cho thuê. Ở phòng sát vách có một cô bạn vì từng mâu thuẫn với bạn cùng phòng nên đã chuyển ra ngoài sống từ lâu. Nhờ vào kinh nghiệm của cô ấy, tôi nhanh chóng tìm được một bên môi giới. Đó là một người phụ nữ trung niên có đôi mắt hí ánh lên vẻ tinh ranh, nhưng lại là người đáng tin cậy.

Tôi không vội chuyển đến ngay mà trước tiên thuê tạm một phòng khách sạn, định bụng sẽ tới xem nhà rồi mới ký hợp đồng.

Bỏ cả ba chiếc điện thoại vào túi xách, trong thoáng chốc tôi thấy mình chẳng khác gì một đặc vụ đang sống giữa những lớp vỏ bọc chồng chéo.

Dù sao cũng là con gái sống một mình nên tôi không dám chọn khách sạn quá rẻ. Vào mùa tốt nghiệp, giá phòng đơn tại các khách sạn gần trường đồng loạt tăng mạnh, có nơi tăng gấp đôi hoặc thậm chí là cao hơn.

Tôi không có nhiều kinh nghiệm sống, cũng không biết phải nhờ cậy ai nên chỉ đành tự loay hoay, dò dẫm mà bước tiếp.

Dùng chiếc xe đẩy mượn tạm được trong nhóm sinh viên để chuyển hành lý vào khách sạn, tôi quăng ba lô lên bàn rồi nằm vật xuống giường chợp mắt một lúc. Khi tỉnh dậy thì đã hai ba giờ chiều, trong phòng không bật điều hòa nên người tôi lúc này đầm đìa mồ hôi.

Khách sạn này nằm ngay cạnh trường học, đường xá và cảnh vật quen thuộc khiến tôi cảm thấy yên tâm phần nào.

Lúc xuống ăn mì tại một quán gần đó, tôi mới thấy tin nhắn Sa Thụy Kim gửi từ sáng, khi đó tôi đang mải thu dọn đồ đạc nên không để ý điện thoại.

Mấy hôm nay xoay như chong chóng, tin nhắn của ông thường phải vài tiếng sau tôi mới trả lời. Nhờ vậy mà tôi bắt đầu hiểu vì sao trước đây Sa Thụy Kim cả ngày trời mới nhắn lại cho tôi. Bận tối mắt tối mũi, ai còn tâm trí mà xem điện thoại?

Tin nhắn của ông chan chứa sự quan tâm, đại ý muốn biết tôi đã tìm được chỗ ở hay chưa.

Ngồi trong phòng máy lạnh của quán ăn, tôi chẳng muốn bước ra ngoài nữa. Nhấp một ngụm coca lạnh rồi tôi thành thật kể rõ tình hình hiện tại của bản thân. Đã đặt phòng khách sạn gần trường trong ba ngày, lưu sẵn số điện thoại của bên môi giới, định lát nữa hoặc ngày mai đi xem nhà, nếu ổn thì dọn vào luôn.

Sa Thụy Kim chỉ nhắn lại một câu "tôi biết rồi". Tôi chắc mẩm cuộc đối thoại đến đây là kết thúc, trong lòng thầm nghĩ: lãnh đạo bận trăm công nghìn việc mà vẫn bớt chút thời gian ra để hỏi thăm tình hình ăn ở của tôi, đúng thật là… lo chuyện bao đồng.

Ảnh chụp màn hình tin nhắn sau này có thể dùng làm bằng chứng, nhưng hiện giờ thì chưa thể lưu lại. Tôi suy nghĩ không biết có nên mua hẳn một chiếc máy ảnh nhỏ để lén chụp lại hay không. Càng nghĩ càng thấy ý tưởng khả thi, chỉ tiếc là lịch sử trò chuyện quá dễ bị làm giả nên độ tin cậy không cao.

Vào tháng năm, cô Vương giao cho tôi mấy nhiệm vụ cần hoàn thành trong kỳ nghỉ hè, chủ yếu là những công việc như biên soạn và hiệu đính tài liệu văn khắc. Dự án nhỏ kia là một phần trong trong công tác biên khảo văn hiến thời Tiên Tần.

Khoản thù lao mà Sa Thụy Kim từng nhắc đến trong cuộc gọi lần trước có lẽ là để trả công cho việc này. Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, bởi như vậy có nghĩa là tôi sẽ có thu nhập trong mấy tháng hè, dù chưa biết sẽ được trả bao nhiêu.

Uống xong cốc coca lạnh, tôi mở điện thoại ra xem thì thấy mười mấy phút trước Sa Thụy Kim đã nhắn hỏi tôi có muốn sang chỗ ông không. Tôi siết chặt chiếc cốc trong tay, cảm giác bất lực và hoang mang khi lưỡi dao cuối cùng cũng chém xuống khiến tôi ngẩn người trong giây lát. Cũng phải thôi, đã là giao dịch thì phải có qua có lại.

Tôi nhắn lại: "Bí thư Sa, tối nay ạ?"

Sau khi nhận được câu trả lời "tối nay cũng được" từ ông, tôi gọi cho bên môi giới hẹn ngày mai đi xem nhà.

Tâm trạng của tôi lúc này thật khó diễn tả, vừa thấy nhục nhã khi bản thân bị đem ra trao đổi, vừa giận chính mình vì tối hôm đó không nói được câu nào, lại vừa bực bội trước thái độ lạnh nhạt của ông.

Ra khỏi quán ăn, tôi loanh quanh trong trung tâm thương mai để giết thời gian. Mãi đến khi trời sẩm tối, không thể trì hoãn thêm được nữa, tôi mới miễn cưỡng qua bên đó.

Khi đi ngang qua tiệm bánh, tôi ghé vào mua vài chiếc bánh mỳ coi như bữa tối, không hiểu nghĩ gì mà tôi lại mua nhiều hơn thường ngày.

Lần này, Sa Thụy Kim không tới đón tôi mà là một người đàn ông xa lạ có vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì không phải đối mặt với ông quá sớm. Ngồi trên xe ăn chiếc bánh vòng nhân đậu đỏ, vị ngọt bùi của đậu và hương thơm của bánh mì giúp xua đi phần nào sự căng thẳng trong tôi.

Ăn được một nửa thì Sa Thụy Kim gọi điện báo rằng có thể tối nay mình sẽ không sang, còn dặn tôi ở lại đó tắm rửa nghỉ ngơi, muốn ăn gì thì nói với tài xế.

Khi đó tôi đang nhai một miếng bánh lớn, vừa nghe vừa gật đầu: "Vâng, Bí thư Sa. Em biết rồi!"

Trong lúc nói chuyện, tôi liếc nhìn người tài xế đang lái xe, vẻ mặt anh ta vẫn lạnh tanh như thể không nghe thấy gì. Tôi thu hồi ánh mắt và cố dằn xuống những dòng suy nghĩ hỗn loạn đang nảy ra trong đầu, chẳng hạn: người tài xế này nhìn nhận về tôi ra sao, anh ta có thầm khinh bỉ kiểu phụ nữ như tôi không, hay anh ta đã quá quen với việc đưa đón đủ hạng đàn bà thay lãnh đạo…

Không có điện thoại để giết thời gian, tôi chỉ còn biết cúi đầu nghịch ngón tay, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra cửa sổ, dõi theo cảnh vật đang lùi dần về phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!