Chương 28: (Vô Đề)

Cảm giác sau cơn say thật tệ, đầu đau như búa bổ.

Tôi ngồi thẫn thờ trên giường ôm lấy phần thái dương như sắp nứt ra. Đã lâu không động vào bia rượu nên tửu lượng kém hẳn, hơn nữa tối qua tôi cũng uống hơi quá đà.

Thật sự không còn chút sức lực nào, tôi nằm vật xuống giường nhìn trân trân vào tấm rèm xanh thẫm, từ từ nhớ lại những chuyện xảy ra vào ngày hôm qua. Ngoài hành lang vẫn còn tiếng dọn dẹp của các sinh viên tốt nghiệp, nhưng không còn ồn ào như hôm qua nữa.

Tôi lại nhớ đến chuyện nghỉ hè này vẫn chưa biết sẽ đi đâu về đâu. Có lẽ vì vừa ngủ dậy nên tâm trạng có phần chùng xuống, tôi thật sự bắt đầu nghĩ tới khả năng sẽ cúi đầu trở về nhà.

Về nhà, sau đó dành cả mùa hè để đi làm thêm, hạn chế tiếp xúc với bố mẹ.

Dù sao thì đó cũng là bến đỗ duy nhất tôi có thể trở về.

Tôi đâu phải không hiểu chuyện bố mẹ sĩ diện, cũng giống như tôi chẳng chẳng thể mở miệng vay tiền thầy cô. Tôi hiểu được hành động của họ, chỉ là trong lòng cảm thấy trống trải vô cùng.

Nói về thể diện, chẳng lẽ những gì tôi làm còn chưa đủ để họ nở mày nở mặt, chưa đủ để bố tôi sau vài chén rượu có thể vỗ ngực mà khoe khoang với họ hàng hay sao?

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi lại nhớ đến cô bạn cùng phòng. Nhà cô ấy ở Kinh Châu, nếu xin tá túc một thời gian thì cũng không phải không được. Cô ấy học kỹ thuật, suốt ngày bận rộn với các thí nghiệm, còn tôi thì ngày nào cũng phải tới phòng đọc sách trực ban. Nhưng nghĩ kỹ lại, hai đứa chúng tôi cũng chẳng mấy thân thiết.

Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa.

Tôi rời giường, ra máy bán hàng tự động ở hành lang mua thêm hai lon bia, thấy hơi đơn điệu nên mua thêm một phần gà rán. Chuyện trở về nhà hay nhờ người giúp đỡ để mai rồi tính tiếp vậy. Dù sao thì đến lúc đó cũng sẽ có cách giải quyết thôi.

Buổi chiều, tôi mở đại một bộ phim lên xem nhằm giết thời gian, nhân lúc chếnh choáng lại ngủ thêm một giấc. Rượu bia quả là một thứ hay ho, ít nhất nó cũng giúp người ta tạm quên đi những muộn phiền trong cuộc sống hiện thực.

Chẳng trách có nhiều người thích mượn rượu giải sầu như vậy, được đắm mình trong men say mộng mị cũng coi như một kiểu sung sướng. Chỉ vì Sa Thụy Kim mà tôi đã bỏ lỡ cái thú vui ấy, đúng là chẳng đáng chút nào.

Đến tối, tôi lại vào kiểm tra số dư tài khoản, khi nhìn thấy con số hiện lên thì men say ngay lập tức tan biến.

Nửa đêm hôm qua có một khoản tiền lạ được chuyển vào tài khoản. Tôi nheo mắt đếm, năm chữ số, hai mươi nghìn tệ. Số tiền này đủ để giải quyết hết những khó khăn trước mắt, với tôi mà nói đây đúng là một khoản tiền lớn.

Ban đầu tôi nghĩ là bố mẹ gửi, nhưng ngay sau đó cảm thấy vô lý. Bố mẹ tôi chẳng bao giờ chuyển một lúc nhiều tiền như vậy, một phần mười thì may ra. Nghĩ tới đây, tôi gần như đã đoán được là ai rồi. Tôi hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra, lòng dạ rối bời đến mức không biết nên làm sao cho phải.

Các ngón tay yếu ớt co lại rồi dần dần thả lỏng.

Một lúc lâu sau, tôi mới sờ đến chiếc điện thoại chuyên dụng kia. Sa Thụy Kim không nhắn gì cả. Tôi thở dài, chợt nghĩ hay là cứ thuận theo ý ông, nhận lấy ân huệ này và lặng lẽ sử dụng số tiền đó cho xong, không nhất thiết phải soạn một tin nhắn cảm ơn trịnh trọng làm gì cả.

Tuy nghĩ vậy nhưng cuối cùng tôi vẫn nhắn: Là ngài ạ?

Nhỡ đâu không phải thì sao? Dù xét về mặt logic, đây gần như là khả năng duy nhất.

Chẳng bao lâu sau, Sa Thụy Kim đã gọi điện đến. Khi đó, tôi đang thấp thỏm kiểm tra đi kiểm tra lại xem ông có hồi âm hay không, nghe thấy tiếng chuông báo cuộc gọi, tôi giật nảy mình suýt đánh rơi điện thoại, cuống quýt bắt máy.

Giọng nói trầm thấp và đầy quan tâm của ông truyền tới từ đầu dây bên kia, tôi nghe mà xao xuyến. Tôi cố kìm nén cảm xúc này lại rồi lục tìm máy ghi âm trong ngăn kéo. Chiếc điện thoại chuyên dụng không thể ghi âm, mà tôi cũng không dám dùng nó cho việc này.

Không phải nói chuyện trực tiếp với Sa Thụy Kim nên tôi thấy bớt sợ hơn hẳn. Tôi lấy hết can đảm lên tiếng: "Chào Bí thư Sa."

Sa Thụy Kim nghe thấy giọng điệu chếnh choáng, rệu rã của tôi thì hỏi thẳng: "Lại uống rượu đấy à?"

Hả? Tôi ngẩn ra, sao ông lại dùng từ "lại" nhỉ? Gạt bỏ thắc mắc sang một bên, tôi nói: "Buổi trưa em uống mấy ngụm thôi, không sao đâu Bí thư Sa. Không ảnh hưởng gì cả, ngài cứ ra chỉ thị đi ạ."

Giọng ông phảng phất tiếng cười: "Vẫn giữ được giọng điệu quan cách thế này thì đúng là chưa say thật rồi."

Tôi để điện thoại lên mặt bàn, không bật loa ngoài, rồi để bút ghi âm ở sát phần loa trong. Bật loa ngoài sẽ bị vọng tiếng, tôi không dám mạo hiểm bởi Sa Thụy Kim rất đa nghi và cảnh giác.

"Số tiền kia em nhận đi, tuy không nhiều nhưng chắc cũng đủ giải quyết vấn đề trước mắt." Ông dặn dò bằng chất giọng trầm thấp, âm thanh truyền qua điện thoại mất đi mấy phần chân thực: "Dạo gần đây tôi xuống địa phương công tác, không ở Kinh Châu nên không đến gặp em được. Em phải tự chăm sóc mình chứ. Đúng là đứa nhỏ bướng bỉnh, gặp khó khăn mà sao không chịu nói?

Em cứ giữ khư khư trong lòng thì ai mà biết em đang có chuyện gì?"

Những lời quan tâm rất đỗi bình thường ấy lại khiến lòng tôi dao động. Nhưng tôi không còn là đứa sẽ mềm lòng chỉ vì mấy câu nói dịu dàng nữa. Khoảng thời gian ba năm đủ để tôi hiểu rõ bản chất vô tình và tàn nhẫn trong con người Sa Thuỵ Kim.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!