Kể từ khi đảm nhiệm công việc trợ lý tại viện nghiên cứu vào năm nhất cao học, tôi không còn được chu cấp sinh hoạt phí nữa.
Nền kinh tế suy thoái, các công xưởng nhỏ ở huyện làm ăn bết bát, thu nhập của bố mẹ tôi vốn đã không cao, mấy năm nay còn dồn hết tiền tích cóp vào việc sửa sang ngôi nhà cũ ở quê. Do đó, việc không được chu cấp tiền sinh hoạt trong thời gian học cao học đối với tôi cũng không phải chuyện quá khó chấp nhận. Tôi sống dựa vào thu nhập từ công việc làm thêm và khoản trợ cấp sinh hoạt do Nhà nước cấp.
Đại học Chính trị và Pháp luật là một trường thuộc nhóm 985, với chính sách học bổng được cấp rộng rãi đủ để trang trải toàn bộ học phí cao học. Nhờ vậy mà trong suốt quá trình học tập, tôi đã có thể tự chủ về mặt tài chính. Tuy nhiên, thu nhập chỉ ở mức đủ tiêu chứ không dư dả để có thể tích lũy.
Xét cho cùng, một trong những lý do quan trọng khiến tôi khó hòa nhập với bạn bè là vì tôi chẳng mấy khi tham gia các hoạt động tập thể. Vốn dĩ tôi cũng không thiết tha với việc giao du, xưa nay chỉ quen sống trong thế giới của riêng mình.
Việc qua lại với Sa Thụy Kim không khiến tình hình tài chính của tôi thay đổi, cũng chẳng khiến tôi dư dả hơn. Tôi cũng không túng thiếu đến mức phải mở miệng xin xỏ.
Song, tình hình ấy đã nhanh chóng có chuyển biến.
Sau hơn nửa năm, cuộc chiến tranh lạnh bắt đầu từ kỳ nghỉ đông giữa tôi và bố mẹ cũng phần nào dịu xuống, nhưng vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt. Về sau hai người lại nhắc đến chuyện xem mắt, nói rằng chỉ cần nể mặt đi ăn bữa cơm, chuyện không thành cũng không sao.
Tôi gắng gượng đáp vài câu lấy lệ. Yêu cầu này cũng không có gì quá đáng, vậy nên tôi đành đồng ý đi ăn cho yên chuyện.
Có lẽ thái độ dao động của tôi đã tiếp thêm động lực cho họ, khiến họ càng ra sức tâng bốc ưu điểm của đối phương. Nghe mãi, cuối cùng tôi cũng nhận ra có điều gì đó không ổn, bèn yêu cầu gửi ảnh. Trên màn hình hiện lên hình ảnh một người đàn ông đầu hói, bụng phệ, lớn hơn tôi năm sáu tuổi, điển hình cho kiểu đàn ông ế lâu năm.
Làm mối thế này chẳng khác nào đem tôi ra gán nợ.
Tôi nói thẳng là mình sẽ không đi, còn lỡ lời trách móc người dì đã đứng ra làm mối. Vì chuyện này mà tôi lại cãi nhau với bố mẹ, mối quan hệ giữa chúng tôi lại lần nữa bị đóng băng.
Bố tôi dùng thái độ cứng rắn để ép tôi phải nghe lời: "Bố mẹ chị đã nhận lời với người ta rồi! Chị không về thì chúng tôi biết giấu mặt đi đâu? Chị nghĩ mình giỏi giang lắm rồi đúng không? Nếu chị không đi thì đừng có vác mặt về đây nữa! Chúng tôi không chịu nổi nỗi nhục này!"
Tuy tôi và bố mẹ không mấy thân thiết, nhưng cách sống và cách giáo dục của họ vẫn ảnh hưởng đến tôi ít nhiều. Riêng tính cách cứng đầu, không bao giờ chịu khuất phục thì tôi đã học trọn vẹn từ bố.
"Không về thì không về! Con cũng chẳng thèm về đâu!"
Trong lúc nóng giận, người ta thường buột miệng nói ra những lời trái với lòng mình, hoàn toàn không phải điều thật sự muốn nói.
Bố tôi cười khẩy: "Chị đủ lông đủ cánh rồi, học được mấy chữ tưởng mình giỏi giang lắm rồi đúng không? Tôi và mẹ chị vất vả nuôi chị ăn học bao nhiêu năm, cuối cùng lại được chị trả ơn thế này đây!"
Tôi giận sôi máu. Suốt những năm cao học, tôi chưa từng xin một đồng nào từ gia đình, vậy mà giờ lại bị gán cho tội danh đó? Tôi lên tiếng cãi lại, kết quả là mâu thuẫn càng lúc càng bị đẩy đi xa hơn.
Ông ấy dọa sẽ không đóng học phí tiến sĩ cho tôi, coi như để tôi có một bài học nhớ đời. Còn tôi thì thẳng thừng cúp máy, dùng hành động để trả lời ông.
Tôi và bố chính thức bước vào thế giằng co, không ai chịu nhường ai, cũng không ai chịu cúi đầu.
Chúng tôi không thèm đoái hoài gì đến nhau cho tới tận lễ tốt nghiệp vào cuối tháng sáu. Hồi đầu năm, mẹ còn háo hức bảo sẽ đến dự, giờ thì chẳng thèm nhắc đến chuyện đó nữa.
Hiệu trưởng đứng trên bục phát biểu, chúc mừng khóa chúng tôi đã lấy được bằng tốt nghiệp và có những năm tháng rực rỡ nhất đời người tại Đại học Chính trị và Pháp luật.
Sinh viên trong trường đều tất bật thu dọn ký túc xá, đóng gói hành lý gửi về quê.
Bạn cùng phòng của tôi đã dọn đồ xong từ sớm. Nhà cô ấy ở ngay thành phố Kinh Châu nên bố mẹ lái xe vào tận trường, còn bạn trai cũng lặn lội đến đây chỉ để dự lễ tốt nghiệp của cô ấy.
Hôm diễn ra lễ tốt nghiệp, ký túc xá dành cho sinh viên tốt nghiệp được mở cửa cho người ngoài ra vào, trên hành lang vang vọng tiếng nói cười náo nhiệt.
Tôi ngồi trên chiếc giường đối diện, lặng lẽ nhìn cảnh gia đình họ quây quần bên nhau, vừa thu dọn hành lý vừa bàn xem sẽ đi đâu du lịch. Bầu không khí giữa họ khiến tôi cảm thấy xa lạ, chẳng khác nào giấc mơ.
Bạn cùng phòng nhờ tôi chụp giúp một tấm ảnh cả gia đình cô ấy, tôi vui vẻ nhận lời. Một thân một mình đứng nhìn hạnh phúc của người khác, tuy có chút chạnh lòng nhưng cũng thấy ấm áp.
Trước khi ra về, họ cho tôi một quả táo to tròn, đỏ mọng. Sau khi rửa sạch, tôi ngồi trong căn phòng trống trải, chậm rãi gặm từng miếng táo giòn rụm. Vị ngọt thanh mát tứa ra trong khoang miệng, nước mắt tôi lăn dài trên má lúc nào chẳng hay.
Tôi chợt nghĩ, nếu bây giờ mình biến mất thì có lẽ thế giới này sẽ chẳng mảy may xáo trộn.
Còn hai ngày nữa là đến hạn rời khỏi ký túc xá theo quy định của nhà trường, vậy mà tôi vẫn chưa biết phải đi đâu. Không còn khoản thu nhập từ công việc trợ lý, trong tài khoản chỉ còn đúng sáu trăm tệ từ tiền học bổng nhà Nước cấp trong tháng sáu. Số tiền này thậm chí không đủ để thuê một căn phòng trọ tồi tàn nhất tại Kinh Châu.
Tôi thừa hiểu bố mẹ đang tính toán gì. Họ biết tôi không chốn dung thân nên sớm muộn cũng sẽ phải cúi đầu nhận sai và trở về nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!