Chương 26: (Vô Đề)

Thực ra tôi và Sa Thụy Kim vốn thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau, nên dù ông có kiến thức uyên thâm thì tôi cũng chưa từng kỳ vọng sẽ nghe được từ ông điều gì sâu sắc.

Sa Thụy Kim là người thuộc trường phái hành động, luôn theo đuổi mục tiêu rõ ràng, coi trọng hiệu quả và lợi ích thực tế. Ông sống trong một thế giới mà mọi thứ đều cụ thể và rành mạch.

Còn tôi thì mãi quanh quẩn trong một thế giới của các khái niệm với đống lý thuyết suông và tư duy trừu tượng, mải miết tìm hiểu về những thời đại đã lùi vào dĩ vàng từ rất lâu.

Tuy vậy, ông thực sự đã đưa ra vài ý kiến, chỉ ra một số điểm còn thiếu sót từ góc nhìn của riêng mình.

Từ những nghi vấn ông nêu ra, chúng tôi bắt đầu thảo luận đến sự khác biệt trong thói quen tư duy của mỗi cá thể. Cuối cùng, ông chuyển sang lắng nghe tôi nói, như thể cùng tôi vén lớp bụi mờ của lịch sử, quay ngược trở về thời tiền sử hùng tráng đầy biến động, khi nền văn minh nhân loại còn đang trong buổi sơ khai, chật vật thắp lên những tia lửa yếu ớt đầu tiên.

Sa Thụy Kim lắng nghe một cách chă chú, điều này khiến tôi cảm thấy vừa mừng vừa khó tin.

Ban đầu tôi lo lắng đủ thứ, chẳng hạn như nếu ông phát hiện máy ghi âm giấu trong áo khoác thì sao, nếu ông nhận ra tôi hành xử bất thường thì thế nào… Nhưng những điều này đều không xảy ra. Vừa vào phòng, ông đã để luận văn của tôi trên bàn rồi thuận miệng nói: "Hôm nay không làm gì khác, chỉ đọc luận văn của em thôi".

Câu nói này đã định hình toàn bộ bầu không khí của buổi gặp mặt hôm nay.

Cảm giác như quay trở lại những ngày đầu mới quen, chúng tôi nói đủ thứ chuyện trên đời dưới đất, từ xưa tới nay. Sa Thụy Kim chưa từng kể về công việc của mình, còn tôi thì không bao giờ hỏi đến. Nhưng khi cuộc nói chuyện cứ thế nối tiếp, thỉnh thoảng cũng chạm đến hiện thực xã hội Trung Quốc. Cả hai chúng tôi đều thận trọng, giữ cho cuộc đối thoại nằm trong phạm vi an toàn.

Không có âm thanh hay lời nói phản cảm nào bị ghi lại, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Có điều, chừng ấy cuộc trò chuyện chưa đủ để chứng minh người đàn ông trong đoạn ghi âm là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Hán Đông, một quan chức cấp chính bộ của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Tôi hít sâu một hơi, bất ngờ nhận ra mình bình tĩnh hơn tưởng tượng rất nhiều.

"Bí thư Sa." Tôi cất tiếng, quyết định thử chạm đến một vài chủ đề nhạy cảm, "Trước đây ngài từng là Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật ở tỉnh khác đúng không?"

"Chuyện đó được công khai trên mạng, sao em còn phải hỏi tôi?" Ông mỉm cười, trả lời câu hỏi của tôi.

"Em chỉ tò mò chút thôi. Bên Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật có quản lý đời sống riêng của cán bộ không ạ?"

"Nếu vi phạm điều lệ Đảng hoặc pháp luật thì đương nhiên không thể làm ngơ." Nụ cười của ông nhạt hẳn đi, nhưng tôi không hề nhận ra.

Có lẽ do bầu không khí lúc này quá thoải mái khiến sự căng thẳng trong tôi dịu đi, cũng có thể là vì những câu hỏi này đã được tôi cất giữ trong lòng từ lâu. Để ghi lại được thứ gì đó rõ ràng hơn, tôi bèn hỏi: "Vậy nếu là kiểu như em, không dính dáng đến tham ô hối lộ hay chiếm đoạt tài sản nhà nước…"

Tôi không thể hỏi hết câu, bởi Sa Thụy Kim đang nhìn tôi với một biểu cảm thật khó diễn tả. Không dữ dằn, không đáng sợ, cũng không cười, trực giác mách bảo có gì đó không ổn, tôi lập tức ngậm miệng.

"Hôm nay em có nhiều thắc mắc nhỉ." Ông đứng dậy, dường như còn định nói thêm gì đó.

"Em sai rồi, Bí thư Sa…"

Do dự nửa giây giữa việc chờ ông xử lý hay tự mình nhận lỗi, cuối cùng tôi chọn cách thứ hai. Nước mắt lã chã rơi xuống, có một phần là diễn, nhưng quả thật tôi đã bị ông dọa sợ.

Trong phòng vang lên tiếng nghẹn ngào mà tôi cố kìm lại. Bất kể Sa Thụy Kim có tin hay không, tôi vẫn phải nhanh chóng xua tan nghi ngờ trong ông.

Ông có vẻ vừa bất mãn vừa bó tay với tôi: "Em khóc cái gì?"

Nước mắt của tôi không khiến Sa Thụy Kim mềm lòng, nhưng dường như lại khiến ông cảm thấy nhức đầu.

"Bí thư Sa, ngài là Bí thư Tỉnh ủy…" Nhìn tôi mà xem, đến nước này rồi mà vẫn còn cố nhấn mạnh thân phận của ông để ghi âm lại.

"Trước đây ngài nói em nghĩ thế nào thì cứ nói như vậy…"

Tôi quy hết sự bất thường của mình cho cú sốc từ chuyện của thầy hướng dẫn, có vẻ ông tin thật. Dù sao thì trong mắt ông, tôi trước nay vẫn là kiểu người yếu đuối, nhạy cảm. Nhưng tôi biết rõ hôm đó tôi đã khiến ông cảnh giác, hơn nữa còn làm ông mất hứng.

Ông đưa tôi về sớm hơn mọi khi. Trước lúc chia tay, ông nói bâng quơ một câu: "Sau này nếu cô Vương có giao cho em dự án gì thì cứ nhận rồi làm cho cẩn thận."

Sau cùng, ông thở dài rồi vỗ nhẹ lên vai tôi: "Đừng nghĩ nhiều nữa, em về nghỉ ngơi đi."

Sau này nghĩ lại, tôi mới nhận ra dự án nhỏ kia hẳn là do chính ông phê duyệt cho tôi. Chỉ là với thân phận nghiên cứu sinh tiến sĩ, tôi không thể tự đứng tên đề xuất hay tiếp nhận đề tài, vậy nên buộc phải dùng danh nghĩa của giáo sư hướng dẫn. Đó cũng là lý do vì sao cô Vương nói toàn bộ kinh phí của dự án sẽ do tôi toàn quyền sử dụng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!