Chương 25: (Vô Đề)

Bạn cùng phòng ngạc nhiên nhìn tôi, hỏi tại sao lại mua mấy thứ đó. Tôi bịa đại một lý do, nói rằng dạo gần đây lướt mạng thấy nhiều vụ mâu thuẫn giữa thầy và trò, nên định từ giờ mỗi lần trao đổi với giáo sư hướng dẫn đều sẽ ghi âm lại làm bằng chứng.

Nói thật thì lý do này khá vớ vẩn, nhưng cô bạn cùng phòng cũng không hỏi gì thêm bởi cô ấy vốn chẳng mấy quan tâm đến sự thật. Chúng tôi chuyển sang nói về mấy lời mời làm việc mà cô ấy nhận được trong đợt tuyển dụng mùa xuân, tôi chúc mừng cô ấy vì sắp độc lập tài chính.

Chuyện mua máy quay và máy ghi âm mặc dù nói là bốc đồng, nhưng trên thực tế lại là một sự chuẩn bị quá muộn. Quen biết nhau ba năm mới nghĩ đến chuyện lưu giữ bằng chứng, tôi đúng là đồ ngốc.

Nhưng người xưa đã nói rồi: Thời điểm tốt nhất để trồng một cái cây là mười năm về trước, còn thời điểm tốt thứ hai chính là ngay bây giờ.

Tác phong của Sa Thụy Kim xưa nay luôn là nói một là một, coi mình là tối thượng. Nếu đặt hy vọng vào ý chí cá nhân của một người nắm quyền tuyệt đối, vậy thì thà tin vào bản thân còn hơn, vì chỉ có chính tôi mới là người sẽ không bao giờ phản bội lại tôi.

Hôm đó khi đi nhận hàng chuyển phát nhanh, tôi chợt nhớ tới lời mà Sa Thụy Kim từng dạy: "Phải đặt bản thân lên hàng đầu". Tuy ý ông không phải bảo tôi đi tìm điểm yếu của ông, nhưng làm vậy thì chẳng phải là tôi đã nghiêm túc tiếp thu lời dạy bảo của lãnh đạo hay sao? Tôi đúng là một học trò gương mẫu.

Tôi nhận liền một lúc mấy kiện hàng, trong đó có cả chiếc camera siêu nhỏ và bút ghi âm vừa mua. Tôi đã suy nghĩ rất kỹ về chuyện này, Sa Thụy Kim đâu phải thần thánh mà việc gì cũng nắm rõ trong lòng bàn tay. Căn cứ vào sự thận trọng của ông mỗi lần chúng tôi gặp nhau, chắc chắn ông luôn cố gắng hết sức để người khác không phát hiện ra mối quan hệ giữa chúng tôi.

Thế nên ông tuyệt đối không thể giống như mấy nhân vật tổng tài cuồng kiểm soát trong tiểu thuyết, rảnh rỗi tới mức theo dõi tôi và những người xung quanh từng li từng tí.

Làm ơn đấy, đây cũng không phải thế giới trong tiểu thuyết đâu.

Hơn nữa, với vẻ ngoài ngoan ngoan và yếu đuối của tôi, Sa Thụy Kim chắc cũng không ngờ rằng tôi thật sự dám có hành động liều lĩnh như vậy.

Để cẩn thận, tôi thậm chí còn không dùng máy tính hay điện thoại của mình để tìm hiểu cách sử dụng camera và máy ghi âm, mà đến phòng máy tính và phòng tự học của trường để tra cứu, hoàn toàn không để lại bất kỳ thông tin nhận dạng nào.

Lý tưởng thì đẹp đẽ, nhưng thực tế lại phũ phàng. Chiếc camera siêu nhỏ đó to hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi, nó không phải loại chỉ cần dán lên tường hay nhét vào ổ cắm là dùng được. Từ việc tìm chỗ giấu, lắp đặt, điều chỉnh cho đến tháo ra mang đi, tất cả quá trình phải mất đến cả tiếng đồng hồ. Điều này hoàn toàn bất khả thi.

Nếu dùng máy ghi âm thì tĩnh khả thi sẽ cao hơn một chút. Tôi đã may một cái túi nhỏ bên trong lớp lót của áo khoác, bóc máy ghi âm bằng miếng m*t xốp, nhìn bên ngoài gần như không thể phát hiện. Nhưng không biết có phải do tâm lý hay không, tôi cứ có cảm giác chỗ giấu máy ghi âm lúc nào cũng cộm lên, chỉ cần chạm vào là sẽ lộ tẩy.

Hôm đó, tôi ẩn mình trong tấm rèm giường, vừa xem hướng dẫn trên mạng vừa nhét bông vào túi áo, tập trung đến mức chính tôi cũng cảm thấy khó tin. Mãi đến khi khâu xong mũi kim cuối cùng, tôi mới giật mình nhận ra mình đã nín thở nãy giờ, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nếu bị phát hiện thì sao nhỉ? Tôi sẽ trở thành kẻ thù của Sa Thụy Kim ư? Ông sẽ dùng những thủ đoạn mà ông vẫn thường áp dụng với đối thủ chính trị để xử lý tôi sao? Tôi sẽ chết mà không có chỗ chôn thây à?

Tôi không dám nghĩ nữa.

Một mặt là vì không dám, mặt khác, chỉ cần nghĩ đến những hậu quả khủng khiếp có thể xảy ra, tôi lại không kìm được mà muốn rút lui.

Mỗi lần như vậy, tôi lại lên mạng đọc mấy vụ nhân tình của quan chức cấp cao bị bắt, rồi âm thầm tự tiếp thêm dũng khí cho mình. Trong số những người phụ nữ đó có rất nhiều người thông minh và giỏi giang, họ dùng thân thể để làm cầu nối với nhiều quan chức nắm giữ vị trí quan trọng, biến mình thành điểm liên kết để tạo thành một nhóm lợi ích.

Tôi không muốn làm nô lệ cho Sa Thụy Kim mãi mãi, mặc cho ông dùng những lời hứa hão huyền để dỗ dành tôi. Tôi không định trở mặt ngay lập tức, đây chẳng qua chỉ là tạo một đường lui cho mình mà thôi.

Là một sinh viên, những lợi ích mà tôi có thể nhận được từ Sa Thụy Kim thật ra rất ít ỏi. Thế giới mà ông hứa hẹn thực chất chỉ có thể bắt đầu sau khi tôi tốt nghiệp tiến sĩ, bất kẻ là làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ ở trường đại học, giành được vị trí giảng dạy hay tham gia các dự án nghiên cứu cấp tỉnh, cấp quốc gia.

Những thứ đó ông có thể cho tôi, nhưng tôi lại chưa có đủ thân phận để nhận lấy.

Nhưng còn tận bốn năm nữa mới tốt nghiệp tiến sĩ, ai biết được trong khoảng thời gian ấy sẽ xảy ra chuyện gì? Nếu ông rời khỏi Hán Đông, chẳng phải tôi sẽ tay trắng hay sao? Lấy sắc hầu người, nhan sắc phai tàn thì tình cũng nhạt, liệu tôi có thể trụ nổi bốn năm hay không?

Biết bao cô gái trẻ trung, xinh đẹp, đáng yêu hơn sẵn sàng yêu ông, tôi không ngông cuồng đến mức cho rằng mình nổi bật hơn họ trong mắt Bí thư Tỉnh ủy.

Tóm lại, tôi cần nắm được thóp của Sa Thụy Kim.

Sa Thụy Kim cho gọi tôi đều đặn hai đến ba lần mỗi tháng. Ông là người có năng lực vượt trội, có thể vươn đến vị trí ngày hôm nay quả thật là nhờ vào tố chất thiên phú. Cả thể lực, trí tuệ và ý chí của ông thuộc hàng xuất chúng hơn người.

Cuối cùng, vào một chiều cuối tuần khi tôi đã chuẩn bị xong mói thứ, bao gồm cả tâm lý, Sa Thụy đã đến tìm tôi. Tôi đứng đợi ở ven đường, cách trường một đoạn khá xa, tay siết chặt chiếc bút ghi âm cứng ngắc giấu trong vạt áo, lòng bàn tay rịn mồ hôi dính nhớp, còn trái tim thì đập thình thịch liên hồi.

Chiếc máy ghi âm này không có đèn báo hiệu, cũng không phát ra bất cứ âm thanh nào, kích cỡ chỉ bằng ngón tay út, đã được sạc đầy pin, có thể duy trì chế độ chờ suốt hai mươi tư tiếng. Trên đường đến đây tôi đã ấn nút khởi động.

Tôi cúi gằm mặt đi đi lại lại, trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân: đừng nói mấy lời thừa thãi, đừng làm những chuyện không cần thiết, tuyệt đối không được để lộ… Càng nghĩ lại càng thấy hoảng, adrenaline tiết ra khiến chân tôi run rẩy không thể kiểm soát, chỉ muốn ngay lập tức bỏ chạy khỏi nỗi sợ hãi đang đè nặng trên đầu.

Đáng sợ quá… chỉ muốn bỏ chạy…

Bây giờ quay về thay áo khoác được không nhỉ? Hay là… tôi nhìn về phía thùng rác ở góc phố, liệu có nên ném cái áo khoác này vào đó hay không? Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng của tôi. Tôi nghĩ, chỉ cần vứt chiếc áo này đi rồi từ về sau ngoan ngoãn lên giường với Sa Thụy Kim là được. Sa Thụy Kim là một ông chủ tốt, ông sẽ không ngược đãi tôi đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!