Vào cuối tháng một, danh sách thí sinh vượt qua vòng sơ tuyển bậc tiến sĩ của Đại học Chính trị và Pháp luật được đăng tải công khai trên website chính thức của trường trong vòng hai tuần.
Khi nhìn thấy tên mình nằm trong danh sách, tôi thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống. Chuyện này đối với Bí thư Tỉnh ủy chẳng đáng là gì, xét về mặt logic, tôi tin rằng Sa Thụy Kim sẽ không rút lại mấy ân huệ nhỏ nhặt như vậy. Song, trước khi danh sách được công bố, tôi vẫn cảm thấy thấp thỏm không yên.
"Màn kịch chia tay" giữa tôi và Sa Thụy Kim nhìn thì có vẻ ầm ĩ, nhưng thật ra chỉ như vài gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, rất nhanh sau đó đã lắng xuống.
Thông qua chuyện này, tôi đã hiểu được thái độ của Sa Thụy Kim: bất kể là ông thật sự yêu mến tôi, hay đơn thuần cảm thấy không vui khi quyền uy bị thách thức, hoặc đơn giản là vì vẫn chưa chán ngấy thân thể tôi, thì tóm lại, tôi không có tư cách chấm dứt mối quan hệ này mà chỉ có thể chờ đến ngày ông chủ động lên tiếng.
Thành thật mà nói, khi đánh mất quyền chủ động trong mối quan hệ này, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, dường như gánh nặng đạo đức đè nặng trên vai cũng theo đó vơi bớt đi.
Tôi không còn tâm trí để nghĩ ngợi về mối quan hệ giữa mình và Sa Thụy Kim, bởi đã bắt đầu bước vào giai đoạn ôn thi căng thẳng. Ngoài thời gian làm việc tại văn phòng, toàn bộ thời gian còn lại tôi đều dành để đọc tài liệu tham khảo.
Sáng hôm công bố danh sách sơ tuyển, tôi cứ phân vân không biết có nên nhắn tin cho Sa Thụy Kim để chia sẻ tin vui này hay không. Mãi đến giờ cơm tối, tôi mới gửi tin nhắn ấy đi.
Nội dung được tôi soạn một cách cẩn trọng, thể hiện niềm vui khi bản thân vượt qua vòng xét duyệt hồ sơ, đồng thời gửi lời cảm ơn đến Sa Thụy Kim vì sự tin tưởng và giúp đỡ của ông. Cuối cùng, tôi bày tỏ quyết tâm sẽ nỗ lực và tiến bộ hơn nữa để không phụ lòng tin của lãnh đạo.
Không lâu sau, Sa Thụy Kim nhắn lại cho tôi: "Chúc mừng Tư Vũ, cố gắng ôn thi cho tốt nhé."
Tôi đang vui nên nhắn thêm một tin: "Vâng, em nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt cho vòng phỏng vấn."
Tôi cứ nghĩ Sa Thụy Kim không trả lời nữa, vậy mà ông đã nhắn lại: "Em đừng quá vất vả, mọi chuyện đã có tôi rồi."
Khi nhìn thấy dòng tin nhắn ấy, tôi thoáng ngây người, ngón tay đang gõ bàn phím cũng khựng lại. Quả thật ông đã giữ lời, tin nhắn trả lời không còn lạnh nhạt như trước.
Một lúc lâu sau, tôi mới trả lời: "Vâng, cảm ơn ngài."
Ông không nhắn lại nữa.
Tôi hiểu ý ông, bất kể tôi thể hiện ra sao thì cuối cùng chắc chắn vẫn sẽ được nhận. Nhưng nếu thật sự làm quá tệ thì người mất mặt sẽ chỉ là tôi.
Một đàn em làm việc ở học viện nắm bắt tin tức rất nhanh, mới được mấy hôm đã nhắn tin gửi tôi danh sách và hào hứng hỏi: "Chị Tư Vũ, đây là chị hả? Trời đất ơi, sao chị lại chuyển sang Viện Triết học vậy?"
Tôi chỉ cười trừ cho qua, nhưng cô em đó vẫn nhiệt tình hỏi tôi đã chọn giáo sư nào làm người hướng dẫn. Chuyện này không thể nói dối nên tôi đành trả lời thật, cố gắng giữ vẻ thản nhiên nhất có thể.
Thái độ cố tỏ ra bình tĩnh của tôi chẳng thể át đi sự kinh ngạc của cô em khóa dưới. Cô ấy lập tức gửi một tràng dấu chấm than và chấm hỏi: "Cái gì??? Giáo sự Vương ư??? Trời đất ơi, Giáo sư Vương!!! Vị giáo sư trong mơ của em!! Bà ấy nổi tiếng lắm đó chị Tư Vũ!!!"
Tin nhắn của cô ấy tới tấp gửi đến, hết hỏi cách thức liên hệ, cách nộp hồ sơ, làm sao để gây ấn tượng với giáo sư, rồi cuối cùng kết thúc bằng những lời ngưỡng mộ.
Tôi không biết phải trả lời ra sao, chẳng lẽ lại nói thẳng là tôi đã lên giường với Bí thư Tỉnh ủy và đây là đặc ân mà ông ấy ban cho sao? Vậy nên chỉ có thể cười trừ cho qua.
Tôi không chắc cô em đó có kể chuyện này với người khác hay không, nhưng nhìn chung chẳng ai nhắc đến nữa. Ngày tháng vẫn đều đặn trôi qua, vào cuối tháng Ba khi kỳ thi kết thúc, cô Vương gọi tôi đến văn phòng để gặp mặt. Cô là một người thầy rất hiền hậu, lúc nào trên môi cũng nở nụ cười thân thiện. Tôi vừa vào phòng đã được cô chia cho một hộp sôcôla to.
Đây là quà cô mang về sau chuyến sang Mỹ làm học giả nghiên cứu thời gian trước. Chúng tôi trò chuyện sơ qua về kế hoạch cho bốn năm nghiên cứu sinh, cô không nhắc đến chuyện "đi cửa sau" hay Sa Thụy Kim, điều này khiến tôi vô cùng biết ơn. Thậm chí cô còn khen đề tài luận văn thạc sĩ cũng như phần thể hiện trong kỳ thi vừa rồi của tôi.
Cuộc trò chuyện lần này diễn ra rất thoải mái. Giữa chừng, cô còn nói muốn cho tôi tham gia vào một dự án nhỏ mà cô đã xin được vào cuối năm ngoái. Nếu điều kiện cho phép, toàn bộ kinh phí dự án sẽ giao hết cho tôi toàn quyền sử dụng, cô chỉ đứng tên phụ trách.
Đây đúng là miếng bánh từ trên trời rơi xuống. Miếng bánh vừa to vừa nặng ấy đập trúng đầu khiến tôi choáng váng, mãi một lúc sau mới cảm thấy đau. Tôi phần nào trấn tĩnh lại, thành thật nói với giáo sư: "Thưa cô, dù sao em cũng học trái ngành, nền tảng còn yếu. Cô giao cho em cả một dự án thế này, em thật sự lo mình không đủ năng lực để gánh vác."
"Có tôi hướng dẫn em cơ mà." Cô nở nụ cười hiền hậu, còn tôi thì có phần bối rối.
"Nếu thấy không ổn, tôi sẽ tìm vài anh chị khóa trên đến làm cùng em, như vậy có được không?"
"Em xin nghe theo sự sắp xếp của cô. Trước mắt, em sẽ theo các anh chị làm quen với cách học và cách làm việc của nhóm nghiên cứu chúng ta, coi như củng cố nền tảng."
Nụ cười của cô Vương lúc này càng thêm chân thành, tôi cũng theo đó mà thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như mình vừa vượt qua một cuộc sát hạch.
Khi bước ra khỏi tòa nhà, một cơn gió thổi tới mang theo mùi hương của bùn đất và cỏ tươi. Đây chính là mùa xuân của Hán Đông.
Mọi thứ bề ngoài có vẻ yên ổn và đang chuyển biến theo chiều hương tốt, nhưng những dòng chảy ngầm dưới mặt nước phẳng lặng ấy mới là điều khiến tôi lo lắng hơn cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!