Chương 20: (Vô Đề)

Sau đó tôi lại ngủ thêm một giấc, đến khi tỉnh dậy thì trời đã sáng. Vì không có điện thoại để giết thời gian nên tôi đành lấy đại một quyển sách trên giá xuống đọc.

Chiếc ghế bọc da màu đen vừa rộng rãi vừa êm ái. Tôi ngồi phịch xuống ghế rồi dựa người ra sau, phần lưng ghế cũng ngả theo. Tôi cầm quyển sách, cả người như lún hẳn vào trong ghế thoải mái vô cùng. Lúc này, ngay cả tôi cũng không nhận ra rằng mình đang chờ Sa Thụy Kim.

Cuối tuần tôi không có việc gì cần làm, hơn nữa bình thường cũng chẳng mấy ai liên lạc nên tôi có thể an tâm ở lại đây tận hưởng những giây phút sống tách biệt với thế gian.

Sau khi vượt qua nỗi bất an và hoang mang ban đầu, tôi bỗng có một niềm tin kỳ lạ xen lẫn với đôi chút đắc ý. Tôi cảm thấy Sa Thụy Kim sẽ bao dung cho rất nhiều hành vi của tôi, vì vậy nên tôi mới dám lục lọi ngăn kéo và lấy sách của ông ra đọc. Tôi thực sự có niềm tin như vậy.

Tôi đã bị những hành động quan tâm ít ỏi của ông làm cho mụ mị, lầm tưởng giao dịch thành lòng tốt. Trong khi những lợi ích ấy đều do tôi đánh đổi chính mình mà có được, thế nhưng tôi lại ngu ngốc cho rằng ông đối xử tốt với tôi.

Quyển sách này không có gì đặc sắc, tôi lật xem một lúc rồi cất về chỗ cũ. Sau đó, tôi lấy mấy tờ giấy trắng và cây bút chì ra tiếp tục sắp xếp mạch tư duy cho bài luận. Tôi tự biết bản thân không phải thiên tài, tác phẩm làm ra không thể nào hoàn hảo không tì vết.

Khi bình tĩnh xem xét lại, tôi nhận thấy một vài lời phê bình của giáo sư thật ra rất xác đáng, có thể nói là gãi đúng chỗ ngứa. Thế nhưng ông ấy không chịu chỉ tôi phải sửa thế nào mà chỉ mắng chửi một cách thậm tệ.

Đây cũng là lý do khiến tôi bị kẹt ở chương cuối suốt bấy lâu nay. Chỉ khi phần kết cấu phía trước được chỉnh sửa thì chương cuối mới có thể tiếp tục triển khai.

Suy nghĩ một lúc cũng hình dung được phần nào hướng đi, tôi bắt đầu thấm mệt và cảm thấy đói bụng. Tôi cầm bút chì vẽ hình người nhỏ lên giấy, ngày nhỏ tôi từng học vẽ phác họa suốt một kỳ nghỉ hè, hiện nay gần như đã quên sạch nhưng vẽ linh tinh vài nét thì vẫn được.

Và thế là một hình vẽ Sa Thụy Kim phiên bản chibi đơn giản đã xuất hiện trên trang giấy.

Tôi chợt nhận ra rằng kể từ năm đầu cao học đến nay, mối quan hệ giữa hai chúng tôi đã bước sang năm thứ ba.

Chúng tôi rốt cuộc có quan hệ thế nào? Khi đứng ở hiện tại để nhìn về quá khứ, những điều từng mơ hồ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngay từ đầu, giữa chúng tôi chưa từng tồn tại thứ gọi là tình bạn. Tình bạn hay sự ngưỡng mộ chẳng qua chỉ là những ảo tưởng viển vông mà thôi.

Sự hứng thú mà Sa Thụy Kim dành cho tôi ngay từ đầu đã bắt nguồn từ hấp dẫn giới tính. Bởi nếu xét về cả học vấn, phẩm hạnh, ngoại hình hay năng lực, đâu đâu cũng có người giỏi hơn tôi.

Cơ duyên gặp gỡ giữa người với người thường bắt đầu một cách tình cờ. Ta chẳng thể nào lý giải được mà chỉ có thể gọi đó là duyên số.

Không có tình bạn, cũng chẳng có sự ngưỡng mộ, mối quan hệ giữa chúng tôi ngay từ đầu đã định sẵn sẽ phát triển theo hướng đó.

Tôi luôn cảm thấy mình đã chọn sai đường, khiến bản thân đi vào ngõ cụt. Nhưng trên thực tế, ngay từ đầu đã chẳng tồn tại con đường nào khác. Tất cả chỉ là chiêu trò mê hoặc tôi của Sa Thụy Kim và ảo tưởng mà tôi tự lừa dối bản thân.

Ngay từ khoảnh khắc tôi tìm cách dựa dẫm vào ông và khao khát được ông công nhận, số phận tôi đã định sẵn sẽ phải trao thân cho ông.

Buổi trưa, Sa Thụy Kim mang theo cháo và mấy món ăn kèm thanh đạm, bổ dưỡng tới thăm tôi. Việc đầu tiên ông làm khi gặp tôi là kiểm tra thân nhiệt, thấy tôi đã hạ sốt mới yên tâm. Ông gọi tôi tới dùng bữa, nói buổi chiều còn có việc nên chỉ có thể tranh thủ đến gặp tôi một lát.

Thật ra, ông không cần phải tốn công tốn sức lo cho tôi như vậy.

Tôi cảm thấy mình rất mâu thuẫn. Khi ông lạnh nhạt, tôi hy vọng ông tốt với tôi hơn, nhưng khi ông đối xử tốt, tôi lại thà rằng ông dửng dưng như trước.

Chúng tôi dùng bữa cùng nhau, Sa Thụy Kim hỏi tôi muốn ở lại đây hay trở về trường.

Tôi hỏi: "Tối nay ngài có đến đây không?"

Ông hơi nhướng mày, không ngờ tôi lại đẩy câu hỏi sang cho mình, thế là ông cũng đẩy ngược lại cho tôi như đang chơi đá bóng: "Em muốn tôi đến không?"

Tôi không thể trả lời câu hỏi này. Trong thâm tâm, tôi muốn được gặp, muốn được tiếp xúc với ông nhiều hơn. Nhưng hiện tại, cả thể xác lẫn tâm hồn tôi đều không chịu nổi sự đòi hỏi từ ông.

Ông mỉm cười: "Tối nay tôi sẽ qua rồi hai chúng ta nói chuyện."

Tôi khẽ thở phào, để người khác đưa ra quyết định đồng nghĩa với việc bản thân trút bỏ được trách nhiệm. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi có thể yên tâm rằng tất cả là lỗi của người đó. Nguồn lực sinh tồn của kẻ yếu đuối như tôi đã bị bào mòn từng chút một như vậy đấy.

Sau khi lấy lại điện thoại, quả nhiên chẳng có thông báo nào ngoài tin nhắn bạn cùng phòng hỏi tôi khi nào về ký túc xá. Tôi nhắn lại: "Chắc ngày mai. Mai tiễn bạn lên xe xong tôi sẽ về."

Đúng là nói dối không chớp mắt!

Buổi chiều, cuối cùng tôi cũng chọn được một cuốn tạm coi là đỡ chán trong số sách lèo tèo trên giá. Tôi làm tổ trên ghế đọc sách cả chiều, giữa chừng còn ngủ thiếp đi một lúc.

Buổi tối, Sa Thụy Kim lại mang cơm đến, khi đó đã hơn chín giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!