Chương 2: (Vô Đề)

Tôi đã ghi nhớ lần gặp gỡ đầu tiên ấy suốt một thời gian dài. Khi đó, tôi đã nghĩ đây có lẽ sẽ là người nắm quyền lực lớn nhất mà mình được gặp trong đời.

Quyền lực giống như xoáy nước, cũng giống như từ trường, khiến cho của cải, danh vọng và cả con người tự khắc bị hút về phía nó. Từ cổ chí kim, trong nước hay ngoài nước, đều không nằm ngoài quy luật ấy.

Sinh viên chuyên ngành Chính sách Dân tộc của Đại học Chính trị và Pháp luật hầu hết đều quan tâm đến tin tức thời sự về chính trị. Thỉnh thoảng xem thời sự, tôi cũng thấy tin tức về Sa Thụy Kim. Trên màn hình tivi, ông nở nụ cười hiền hậu nhưng lời lẽ lại rất đanh thép. Ông xuất hiện trên kênh truyền hình địa phương với tần suất tương đối dày đặc, thường xuyên đưa ra những ý kiến chỉ đạo mang tính định hướng tổng quát và tầm nhìn chiến lược đối với các kế hoạch lớn về dân sinh và tài chính của tỉnh.

Khi đó, tôi không mấy để ý đến diện mạo của Sa Thụy Kim, chỉ bắt đầu cảm phục tác phong sát phạt quyết đoán, nhưng cũng rất hiền hòa, điềm đạm của ông. Những câu nói ngắn ngủi và hư ảo của ông trong văn phòng ngày hôm ấy cứ vương vấn mãi trong lòng tôi.

Lần gặp gỡ thứ hai cách lần đầu tiên không quá lâu. Khi viện nghiên cứu của học viện có vị trí trợ lý bị bỏ trống, tôi đã xin vào làm công việc nhàn nhã này, giúp các thầy cô trong viện đưa tài liệu và làm các việc vặt. Tiền lương rất thấp, nhưng có còn hơn không.

Quan hệ dân tộc từ trước đến nay luôn là một trong những trọng tâm lớn trong công tác quản lý xã hội của chính phủ.

Sau khi Sa Thụy Kim nhậm chức, ông đã mạnh tay trấn áp th*m nh*ng, hàng loạt "hổ lớn" nắm giữ chức vụ quan trọng lần lượt sa lưới. Về sau, trọng tâm công tác của tỉnh dần chuyển hướng về các nhiệm vụ duy trì sự ổn định xã hội như dân sinh và phát triển kinh tế.

Song, trước tình hình quốc tế ngày càng căng thẳng và sự kích động từ các thế lực thù địch bên ngoài, một số phần tử ly khai bắt đầu manh nha hoạt động trở lại, vấn đề dân tộc và tôn giáo đan xen và che lấp lẫn nhau, một lần nữa trở thành điểm khó trong công tác chỉ đạo gần đây của tỉnh.

Tôi chỉ là một sinh viên nên những vấn đề này đương nhiên không hiểu rõ, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được một vài dấu hiệu manh nha. Chẳng hạn, trong quá trình gửi tài liệu, tôi nhận thấy số lượng văn kiện tiêu đề in đỏ* ngày càng nhiều, từ đó lờ mờ cảm nhận được số lượng giảng viên trong viện được mời tham gia các cuộc trao đổi kín nhằm tham vấn chuyên môn cũng tăng lên.

Thỉnh thoảng, từ phòng họp lớn vọng ra tiếng nói chuyện, trong đó rất có thể có những cuộc trao đổi, họp hành giữa các lãnh đạo và nhà trường.

(*: Là văn kiện được in tiêu đề to đùng màu đỏ, mấy văn kiện kiểu này là văn kiện lưu hành trong các cơ quan ban ngành của Trung Quốc. Thường nó là những văn kiện có yêu cầu nhất định về mức độ bảo mật, sẽ có thêm mấy chữ "tuyệt mật", "cơ mật", "bảo mật" các kiểu.)

Bàn làm việc của tôi nằm trong một căn phòng ở góc tầng. Thỉnh thoảng ra lấy nước, tôi tình cờ trông thấy trong phòng họp có mấy người đang ngồi. Trang phục của họ đúng chuẩn cán bộ nhà nước: Áo khoác đồng phục công chức, sơ mi trắng và quần âu đen.

Sa Thụy Kim cũng thường mặc như vậy.

Nghĩ lại thì, số lần tôi nghĩ đến ông ấy có hơi nhiều thì phải.

Nơi tôi làm việc là một phòng đọc sách độc lập do thư viện bố trí riêng, không thuộc hệ thống thư viện của nhà trường nên ngày thường rất hiếm khi có người lui tới.

Hôm đó là ngày tôi trực ban tại nơi làm việc, khi đang lúi húi chuẩn bị bài tiểu luận cuối kỳ thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Tôi ngẩng đầu, trông thấy một người đàn ông ăn mặc theo kiểu cán bộ nhà nước quen thuộc, theo phản xạ tôi cất tiếng chào: "Em chào thầy."

Vế sau "thầy cần gì không ạ?" còn chưa kịp thốt ra, tôi đã sững lại khi nhận ra gương mặt của người vừa xuất hiện.

Không ngờ lại là Sa Thụy Kim.

Tôi lập tức đứng bật dậy, trong lòng có đôi chút hồi hộp và thấp thỏm. Lãnh đạo cấp cao đích thân ghé qua nơi làm việc bé như mắt muỗi này, thử hỏi một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi sao có thể không hoảng hồn cho được.

Sa Thụy Kim khẽ cười rồi ôn tồn cất giọng: "Lại gọi tôi là thầy đấy à?"

Ông ấy vẫn còn nhớ tôi. Điều này khiến tôi vừa bất ngờ vừa xúc động, vui mừng đến mức đầu óc choáng váng. Sự căng thẳng trong tôi vơi bớt đi phần nào: "Chào Bí thư, ngài có việc gì sao ạ?"

Thư ký Bạch bưng một tách trà vào phòng đọc sách, Sa Thụy Kim đưa tay nhận lấy. Lúc này, thư ký Bạch mới báo cáo: "Bí thư Sa, do kẹt xe nên Viện trưởng Vương Đức Hải sẽ tới trễ một chút. Chắc phải mấy phút nữa mới có mặt ạ."

Viện trưởng Vương Đức Hải là một vị học giả ôn hòa và dễ mến. Vậy nên tôi không khỏi cảm thấy lo thay cho ông, lãnh đạo cấp cao đã có mặt mà mình lại đến trễ, lỡ gây ảnh đến cả Viện nghiên cứu thì thật không hay.

Tôi hơi cúi người, lễ phép nói: "Mời Bí thư ngồi ạ."

Trong phòng đọc, ngoài chiếc ghế tôi đang ngồi thì chẳng còn chiếc nào khác.

"Không vội, vốn tại tôi đến sớm mà." Sa Thụy Kim không hề tỏ ra bực bội, ông xua tay ra hiệu mình không cần ngồi. Tôi cũng hết cách, chỉ đành đứng sang một bên tiếp chuyện cùng ông.

Sa Thụy Kim cầm một cuốn sách trên bàn làm việc của tôi lên rồi tiện tay lật vài trang. Đó là cuốn "Quân Vương" của Maichiavelli.

"Đồng chí đừng căng thẳng quá. Tôi chỉ xem qua trong lúc đợi viện trưởng của các bạn thôi."

Chỉ một cán bộ cấp chính phòng* thôi cũng đủ khiến một học giả mất hết chỗ đứng, không bao giờ có cơ hội trở mình. Tôi bắt đầu cảm thấy bất an, cấp chính khoa bao gồm các chức vụ gì? Trấn trưởng, hương trưởng. Còn Sa Thụy Kim thì sao? Ông là cán bộ cấp chính bộ*. Chỉ e một cái liếc mắt của ông cũng có thể khiến cả viện nghiên cứu của chúng tôi xong phim.

Quyền lực chính trị là thứ nguy hiểm nhất trên đời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!