Chương 18: (Vô Đề)

Nhận ra sự bất thường của tôi, Sa Thụy Kim lập tức rút ra. Phải mất vài giây, tôi mới hiểu vừa xảy ra chuyện gì.

Ông đắp chăn cho tôi rồi khẽ hỏi có cần đến bệnh viện không. Tôi chỉ đáp mình ngủ một giấc là ổn, vừa nói vừa sụt sịt.

Dứt lời, tôi gần như lập tức chìm vào cơn mộng mị.

Khi tỉnh giấc, không ngờ ông vẫn chưa rời đi mà đang ngồi bên bàn làm việc xem tài liệu, trên mặt còn đeo kính.

Vì lý do bảo mật, tôi sẽ không tiết lộ vị trí hay cách bài trí của căn phòng này, chỉ có thể nói rằng nội thất ở đây mang hơi hướng căn hộ mẫu pha lẫn phong cách thường thấy trong các văn phòng cơ quan nhà nước.

Tôi vừa ngồi dậy thì đã nghe thấy giọng Sa Thuỵ Kim vọng lại từ phía bàn làm việc: "Tỉnh rồi sao? Trên tủ đầu giường có nước đấy."

Ông cư xử như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi khẽ hắng giọng, uống ngụm nước rồi khàn giọng hỏi: "Em đã ngủ bao lâu rồi?"

"Hơn bốn tiếng." Giọng nói của ông như phảng phất tiếng cười: "Em qua chỗ tôi để ngủ bù đấy à?"

Tôi vẫn còn choáng váng, nhất thời không muốn mở miệng.

Chưa khi nào tôi có cảm giác chán ghét gương mặt và câu nói đùa của ông như lúc này. Trước khi đầu óc kịp lấy lại sự tỉnh táo và dè dặt vốn có, tôi không muốn nói chuyện với ông.

Tôi ghét cái cách Sa Thụy Kim đùa giỡn với mình bằng thái độ này, ít nhất là không nên vào lúc này.

Trong mắt ông, giá trị hàng đầu của tôi vĩnh viễn là giá trị về mặt t*nh d*c.

Sa Thụy Kim hẳn đã sớm nhận ra tôi không khỏe, nhưng ông nghĩ chỉ cần tôi còn có thể phục vụ ông thì điều này chẳng đáng bận tâm. Chỉ đến khi sự mệt mỏi của tôi làm ông cụt hứng, ông mới bày ra dáng vẻ quan tâm này.

Nghĩ đến đây, tôi cất tiếng: "Em tỉnh rồi, ngài muốn tiếp tục không?"

Ông im lặng một lúc rồi bỗng nói: "Em giận đấy à?" Có vẻ tâm trạng đang khá tốt, ông lại nói tiếp: "Nếu tôi bảo là muốn tiếp tục thì sao?"

"Vậy thì tiếp tục thôi, ngài quyết định mà."

Tôi bắt đầu thấy sợ, bàn tay vô thức siết chặt mép chăn nhưng vẫn nhìn thẳng vào ông, không cho phép mình né tránh.

Sa Thụy Kim đứng bên giường, thân hình cao lớn phủ bóng đen lên tôi. Ông nói: "Cách em giận dỗi là tự làm mình tổn thương à?"

Tôi không hiểu giọng điệu của ông là thế nào, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc tôi đáp trả không chút nể nang: "Em không giận, cũng không tự làm tổn thương bản thân. Em hiểu rõ mình có thân phận thế nào."

Nỗi sợ hãi ban đầu bỗng chốc tan biến, tôi nói tiếp: "Em làm đúng bổn phận của mình thì có gì sai sao?"

"Nếu em biết thân biết phận thì sao còn dám cãi lại?"

Tôi nhìn sang nơi khác, trong lòng có một cơn giận vô cớ bốc lên. Đầu vẫn còn hơi nhức, tôi khẽ khịt mũi.

Sa Thụy Kim đưa qua mấy tờ giấy: "Đang ốm thì đừng ầm ĩ nữa. Xì mũi đi."

Tôi nhận lấy, chẳng buồn giữ hình tượng mà xì mũi thật mạnh khiến đầu mũi đỏ ửng lên, cuối cùng vo tờ giấy lại ném vào thùng rác cạnh giường.

Ông ngồi xuống giường rồi nói: "Trong thế giới của chúng tôi, phụ nữ thông minh nhiều lắm. Ban đầu tôi nghĩ em không quá khôn ngoan, nhưng chí ít cũng chẳng đến nỗi ngốc nghếch. Giờ thì lại thấy…"

"Em đâu có ngốc."

"Đúng là không ngốc, nhưng cũng chẳng thông minh như em tưởng đâu."

Nghe ông nói vậy tôi cảm thấy rất khó chịu. Phải rồi, tôi ngu. Trên đời này còn ai giỏi bày mưu tính kế hơn Sa Thuỵ Kim được nữa?

"…Em đâu nghĩ mình thông minh gì cho cam."

"Người thông minh ít nhất sẽ không lấy sức khỏe của mình ra để giận dỗi người khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!