Tôi đã đặt một chiếc bánh nhỏ có đường kính khoảng sáu inch.
Sinh nhật rơi vào đúng thứ sáu, tối hôm đó có buổi họp nhóm định kỳ, chắc phải hơn mười giờ mới kết thúc.
Sau khi niềm hân hoan ban đầu tan biến, tôi mới nhận ra Sa Thuỵ Kim chỉ nói nếu rảnh ông sẽ đến. Vì vậy, chưa chắc ông đã đến, còn phải xem ông có thời gian và có muốn đến hay không.
Suốt cả tuần lễ sau đó, tâm trí tôi không ngừng giằng co, lúc thì cho rằng ông sẽ đến, lúc lại cảm thấy thực ra ông đã từ chối tôi rồi.
Chắc hẳn ông rất bận nên cả tuần không liên lạc với tôi thêm lần nào. Tôi cũng không tiện làm phiền ông, hàng ngày chỉ ngồi trong phòng trực ban lặng lẽ sửa luận văn và nghịch điện thoại.
Thỉnh thoảng, trong những giây phút ngẩn ngơ, tôi lại nghĩ nếu Sa Thuỵ Kim thật sự xuất hiện thì đây có thể coi là một cuộc hẹn hò.
Vậy tôi có nên tặng quà cho ông không nhỉ… kiểu như món quà cho cuộc hẹn đầu tiên?
Xin thứ lỗi cho những cảm xúc ngây ngô khó hiểu này của tôi. Không phải tôi không biết xấu hổ vì cái danh nhân tình đang gánh, chỉ là nỗi xấu hổ ấy đã bị niềm vui và sự mong ngóng lặng lẽ lấn át qua từng ngày. Sau khi được nếm trải vị ngọt, tôi không sao dứt ra nổi nữa.
Xem qua một loạt các gợi ý mua hàng như hoa tươi, thú nhồi bông, dao cạo râu, cuối cùng tôi đã chọn một cuốn Quân Vương bản bìa cứng. Đây cũng có thể xem như vật đã kết duyên cho chúng tôi nhỉ? Hơn nữa, món quà này cũng không gây chú ý, sẽ chẳng ai để tâm đến việc trên giá sách của Bí thư Tỉnh uỷ xuất hiện thêm một cuốn sách không có gì nổi bật như vậy.
Sinh nhật cuối cùng cũng đến trong nỗi thấp thỏm và mong chờ của tôi.
Buổi tối trước đó một hôm, do không thấy Sa Thuỵ Kim nhắn tin xác nhận thời gian nên tôi đành phải chủ động gửi cho ông thời gian còn trống của mình: Ngày mai ngài có về không ạ? Sáng và chiều mai em đều rảnh, bảy giờ tối phải tham gia họp nhóm.
Đợi mãi mà không nhận được hồi âm, chẳng mấy chốc tôi đã mơ màng ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, tôi thấy tin nhắn Sa Thụy Kim gửi lúc rạng sáng: "Tôi biết rồi, nếu ngày mai có thời gian, tôi sẽ liên lạc với em. Sinh nhật vui vẻ nhé, Tư Vũ."
Hôm nay đúng ra không phải sinh nhật của tôi, nhưng vì ông, tôi sẵn lòng đón sinh nhật vào ngày này. Không rõ từ khi nào, ông đã có ảnh hưởng sâu đậm đối với tôi như vậy.
Buổi trưa hôm đó, tôi đi lấy bánh. Sau khi cắt một miếng cho bạn cùng phòng, tôi mang bánh đến phòng trực ban, để dành một phần cho Sa Thụy Kim, phần còn lại mang tới buổi họp nhóm chia cho mọi người.
Buổi họp nhóm lần này diễn ra trong bầu không khí tương đối vui vẻ, chỉ có điều tâm trí tôi như treo ngược cành cây. Một ngày sắp trôi qua, nếu Sa Thuỵ Kim vẫn không xuất hiện thì có lẽ ông định dùng sự im lặng để cho qua chuyện này.
Làm vậy là có ý gì? Rõ ràng ông có thể thẳng thừng từ chối tôi, sao phải đồng ý làm gì để rồi cuối cùng lại không đến?
Tôi nghĩ không thông nên đành tự nhủ: cùng lắm thì tôi sẽ ăn miếng bánh để phần cho ông vậy.
Buổi họp nhóm kéo dài đến hơn mười giờ mới kết thúc. Tôi quay lại chỗ làm cất máy tính rồi nán lại một lúc. Khi chắc chắn rằng ông thật sự không liên lạc, tôi ôm theo tâm trạng bực bội xen lẫn thất vọng rời khỏi toà nhà Nhân văn.
Miếng bánh chết tiệt kia hỏng thì hỏng vậy, cùng lắm thì mai vứt đi là xong.
Cảm giác thất vọng khi niềm hy vọng bị dập tắt khiến tôi chỉ muốn thu mình lại trong thế giới nhỏ bé của bản thân. Thế là vào lúc mười một giờ đêm, tôi lang thang khắp khuôn viên trường như một con chim mất phương hướng.
Do vẫn còn chút hy vọng mong manh, tôi bưng bánh, kẹp cuốn Quân Vương dưới cánh tay, vừa đi vừa ăn nhằm xoa dịu cơn bực bội trong lòng. Thỉnh thoảng tôi lại liếc điện thoại xem Sa Thụy Kim có nhắn gì không.
Mãi đến mười một giờ bốn mươi, tin nhắn muộn màng của Sa Thụy Kim mới được gửi tới, khi ấy tôi đã thay đồ ngủ và vệ sinh cá nhân xong xuôi cả rồi.
Ông nhắn rất ngắn gọn: Tôi đang ở cổng phía đông.
Thật lòng mà nói, mặc dù Sa Thụy Kim không cố tình phô trương vị thế của mình, nhưng sự cao ngạo và uy quyền vẫn luôn toát ra trong từng lời nói, cử chỉ của ông.
Đã khuya thế này mà ông hoàn toàn không suy xét xem tôi đã đi ngủ hay chưa, cũng không nhận ra việc mình xuất hiện vào hai mươi phút cuối cùng trong ngày sẽ khiến người ta cảm thấy thế nào…
Tôi khẽ thở dài, ông chịu xuất hiện chẳng phải là đã nể mặt lắm rồi sao?
Do thời gian quá gấp, tôi không kịp thay đồ mà chỉ mặc vội chiếc áo khoác, sau đó quét xe đạp công cộng bên dưới ký túc xá và đạp thẳng đến chỗ hẹn.
Ký túc xá cách cổng phía đông rất xa, nhưng khuôn viên trường lúc nửa đêm không có người cũng chẳng có xe cộ, tôi đạp xe băng băng trên đường, chỉ mất bốn phút đã tới nơi.
Một chiếc xe thương vụ màu đen đang đậu ở góc phố cách cổng trường một đoạn. Khi tôi còn đang lưỡng lự không biết có nên lên xe hay không thì ông đã bước xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!