Chương 14: (Vô Đề)

Thực ra, Sa Thụy Kim là một người tình chu đáo. Tuy có phần độc đoán nhưng ông không thô bạo, cũng không có những sở thích kỳ quái.

Tôi thừa nhận, sau khi được nếm trải kh*** c*m, tôi đã nảy sinh khao khát. Giống như tôi từng nhiều lần nhấn mạnh, tôi là kiểu người yếu đuối và rất dễ bị khuất phục trước d*c v*ng.

Khi về đến ký túc xá, sắc trời đã tối mịt. Cô bạn cùng phòng đang chuẩn bị đi tắm, trông thấy tôi bèn rủ đi cùng. Tôi ngồi xuống ghế xoa bóp phần thắt lưng nhức mỏi, sau đó lấy đồ đi theo cô ấy.

Thật ra tôi đã tắm qua một lần ở chỗ Sa Thụy Kim, nhưng vẫn cảm thấy cơ thể dính dấp khó chịu, dường như bị thứ gì đó bám lấy. Có một đám mây u ám đang bao trùm lên tâm trí tôi, không phải cứ tắm vài ba lần là có thể gột sạch.

Đi được nửa đường mới nhớ ra những dấu vết trên người, tôi đành viện cớ không muốn tắm nữa rồi vội vã quay trở về phòng.

Tôi chui vào trong rèm giường, mặc dù mệt rã rời nhưng không chịu đi ngủ, mà gắng gượng mở máy tính, đăng nhập vào hòm thư điện tử, chỉnh sửa lại lần cuối những tài liệu như thư tự giới thiệu, sơ yếu lý lịch và kế hoạch nghiên cứu.

Xong xuôi, tôi lấy hết can đảm ấn nút gửi đi. Việc cần làm sau đó chỉ là chờ đợi vị giáo sư ấy trả lời. Đây là tất cả những gì mà tôi nhận được.

Khuôn mặt tôi phản chiếu trên màn hình máy tính. Tôi cứ ngỡ mình sẽ có biểu cảm vui mừng khôn xiết, nhưng cuối cùng, thứ tôi nhìn thấy lại là vẻ mặt ủ rũ và ánh mắt chìm trong bóng đen, trông lạnh lùng đến mức xa lạ.

Giáo sư hướng dẫn mới họ Vương là người có vô số công trình nghiên cứu học thuật, tiếng tăm vang dội cả trong lẫn ngoài nước. Hướng nghiên cứu của cô cũng phù hợp với tôi. Mặc dù là chuyên ngành tôn giáo học, nhưng phần lớn nội dung nghiên cứu không phải những giáo lý tôn giáo mang tính lý thuyết thuần tuý, mà tập trung vào các quần thể xã hội có thực trong lịch sử.

Đây là hướng nghiên cứu tôi yêu thích, đồng thời nó cũng có rất nhiều điểm tương đồng với lĩnh vực dân tộc học.

Không uổng công chiều nay chúng tôi đã tiêu tốn biết bao thời gian xem xét thông tin trên trang chủ của Đại học Chính trị và Pháp luật, rồi cùng nhau bàn bạc kỹ lưỡng.

Điều này cũng công bằng đó chứ, với thực lực của tôi chắc chắn sẽ không có cơ hội được một vị chuyên gia tầm cỡ như vậy nhận làm học trò. Tôi không rõ Sa Thụy Kim định sắp xếp thế nào, nhưng với ông ấy thì chắc chắn đó là chuyện dễ như trở bàn tay.

Các giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh thường có quyền hạn rất lớn trong việc tuyển chọn học trò. Về cơ bản, chỉ cần thầy cô đồng ý nhận, việc còn lại chỉ là vượt qua kỳ thi.

Tôi nằm xuống giường, ánh đèn trong phòng len lỏi qua khe hở trên tấm rèm. Tôi nheo mắt nhìn qua đó, ánh sáng chiếu vào mắt tôi bị bóp méo, giống hệt như chiếc đèn chùm trong căn phòng ngủ kia.

Chiếc đèn chùm lay động mờ ảo theo tiếng cọt kẹt của nệm lò xo, ánh sáng hắt xuống phía sau đầu Sa Thụy Kim tạo thành từng vầng hào quang. Phải mất một lúc lâu tôi mới nhận ra, không phải chiếc đèn đang lay động, mà là chính tôi đang run rẩy giữa mưa giông bão tố.

Thế giới xưa nay vẫn vững như bàn thạch, chỉ có tôi là cánh bèo trôi dạt theo từng cơn sóng vỗ.

Tôi lôi chiếc điện thoại mới mua ra. Mặc dù nó không bị định vị, cũng không bị nghe lén, thế nhưng tôi vẫn cảm thấy bất an mỗi khi sử dụng. Hoá ra, trái tim tôi không cách nào thoát khỏi gông cùm.

Nằm trong ký túc xá, ẩn mình sau tấm rèm giường, tôi đeo tai nghe chống ồn lên tai để cách ly bản thân khỏi cuộc trò chuyện của các bạn cùng phòng.

Nếu có ai đó hỏi, tôi sẽ nói rằng tôi rất sợ. Lần đầu tiên vô cùng đau đớn, những lần sau thì đỡ hơn, nhưng vẫn cảm thấy hơi khó chịu.

Song, chẳng có ai đoái hoài đến tôi cả, vậy nên tôi cũng không bao giờ đề cập đến chuyện này. Tôi chỉ co mình lại trong thế giới riêng của bản thân, mặc cho mọi chuyện phát triển theo chiều hướng xấu đi qua từng ngày.

Tấm rèm giường màu xanh tựa như biển cả, mực nước từng chút từng chút một dâng lên, tràn qua miệng mũi tôi. Tôi khao khát có người đến cứu, nhưng Sa Thụy Kim lại nhấn tôi xuống và thưởng thức sự vùng vẫy của tôi trước khi chết ngạt.

Những người đứng trên bờ đưa mắt nhìn sang, họ ngỡ rằng tôi đang vẫy tay chào, mà chẳng hề hay biết đó là tín hiệu cầu cứu của tôi.

Thế là tôi chìm vào vùng biển đen ngòm đặc quánh nhưng rất đỗi ấm áp ấy, bị mắc kẹt trong d*c v*ng, quyền lực, lòng tham, sự cô đơn cùng những ảo tưởng viển vông. Để mặc cho Sa Thụy Kim xông vào, chiếm đoạt cả thể xác lẫn tâm hồn tôi.

Tôi lấy chiếc điện thoại Sa Thụy Kim tặng ra xem. Cách đây ít phút, ông vừa gửi tới một tin nhắn: "Nghỉ ngơi cho khoẻ nhé, Tư Vũ."

Tôi trả lời: "Vâng."

Một lát sau, tôi nhắn thêm một tin: "Ngài cũng nghỉ ngơi đi ạ."

Ông không nhắn gì thêm nữa.

Trong tai nghe, giai điệu hòa tấu giữa đàn violin và piano du dương như dòng nước, đưa kẻ đã mệt mỏi rã rời là tôi chìm sâu vào giấc ngủ. Trong cơn mơ, tôi lại trở về với chiếc giường ấy.

Ban đầu chẳng có gì mờ ám hay nhập nhằng, chỉ đơn thuần là cuộc trò chuyện nghiêm túc. Tôi có vẻ rất tức giận: "Người Ả Rập không phải là một khái niệm nhân chủng, họ là một cộng đồng ngôn ngữ! Chẳng phải dân tộc hay nhân chủng vớ vẩn gì cả… Tôi thật sự chịu hết nổi rồi. Nghe này, người Ba* cũng không phải một khái niệm dân tộc, mà là khái niệm về vùng đất và văn hóa, giống như cách chúng ta nói người Hán Đông vậy…"

(*Người Ba () là một nhóm cư dân cổ đại sinh sống ở khu vực thung lũng sông Gia Lăng (nay là Tứ Xuyên, Trùng Khánh, Trung Quốc). Đây chỉ một cộng đồng cư dân gắn với một vùng đất và nền văn hóa cổ, chứ không chỉ một dân tộc thuần nhất.)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!