Bó hoa hồng ấy được tôi mang về, tỉa bớt cành lá rồi đặt lên bậu cửa sổ cạnh bàn làm việc thêm vài hôm nữa. Cánh hoa màu champagne dưới ánh nắng dần héo úa và co lại thành một sắc vàng khô khốc. Trước khi vứt đi, tôi đã do dự, cuối cùng quyết định làm theo hướng dẫn trên mạng, ép chúng thành hoa khô rồi đặt vào lồng kính để giữ làm kỷ niệm.
Giáo sư vẫn đang giục tôi sớm đưa ra quyết định cho việc ở lại học nghiên cứu sinh, thực ra không hẳn là vì ông muốn giữ tôi. Mỗi năm một giáo sư chỉ có một suất hướng dẫn nghiên cứu sinh. Nếu tôi quyết định ở lại, ông buộc phải từ chối người khác. Còn nếu không, ông cũng tiện thông báo cho những sinh viên đã liên hệ.
Lúc này tôi mới chợt nhớ ra, trước đó Sa Thuỵ Kim từng hỏi tôi có đang gặp khó khăn gì không. Lẽ ra tôi không nên trả lời ông như vậy. Đây quả thực là vấn đề nan giải nhất trong những khó khăn mà tôi đang gặp phải lúc này.
Thực lòng mà nói, tôi không muốn tiếp tục học tập tại ngôi trường này, nhưng lại không thể không cân nhắc đến ý muốn của Sa Thuỵ Kim. Mặc dù vậy, tôi cũng không thể làm trái lòng mình.
Trong tuần đầu tiên sau khi chúng tôi phát sinh quan hệ, cảm xúc của tôi bắt đầu xuất hiện sự xáo trộn mạnh mẽ.
Tôi không muốn liên lạc với Sa Thụy Kim.
Mặc dù tôi vẫn không kìm lòng được mà nhớ đến ông, ngày nào cũng ngắm nghía chiếc điện thoại ông đưa vô số lần, những lúc thẫn thờ hay khi vô tình trông thấy bó hoa đã héo úa kia, nỗi nhớ ấy lại càng bùng lên mãnh liệt. Nhưng mối quan hệ giữa chúng tôi đã không còn trong sáng nữa, tôi chỉ là một cuộc vui qua đường của ông, hoặc là người tình mà ông giấu kín.
Khi tôi tách mình khỏi Sa Thuỵ Kim, tách mình khỏi vòng xoáy quyền lực khiến bản thân choáng ngợp, trong lòng vẫn không tránh khỏi những giằng xé. Vì vậy mà tôi nghĩ, có lẽ tôi thật sự là một đứa vô kỷ luật.
Hôm đó khi mang tài liệu đến văn phòng, giáo sư hỏi thẳng tôi có định học tiếp hay không, đã có học sinh liên hệ nên ông ấy không còn thời gian để chờ tôi nữa. Sau khi lưỡng lự vài giây, tôi hít một hơi thật sâu rồi lắc đầu.
Thật sự rất khó để mở lời, nhưng một khi đã thốt ra câu đầu tiên thì những lời sau đó sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Tôi chậm rãi nói: "Thưa thầy, em xin lỗi vì đã làm mất thời gian của thầy. Thời gian qua em đã suy nghĩ rất nhiều, và em quyết định sẽ không ở lại nhóm nghiên cứu chúng ta nữa."
Giáo sư nhìn tôi một lúc, sau đó gật đầu: "Phải vậy chứ, em cho tôi một câu trả lời rõ ràng thì tôi cũng dễ đưa ra quyết định hơn."
Nói đến đây, mọi chuyện cũng không còn đường lui nữa. Sau khi chuyện này xảy ra, tôi cho rằng giữa tôi và Sa Thuỵ Kim cũng chẳng còn gì để nói thêm.
Thế là tôi mặc kệ tất thảy, ra cửa hàng mua một chiếc điện thoại và làm luôn một số sim mới. Còn chiếc điện thoại cũ, tôi tắt nguồn rồi nhét vào ngăn kéo trong phòng ký túc.
Tôi rất hối hận, vô cùng hối hận, vì đã lên giường với một người mà lẽ ra mình không nên dây dưa.
Tôi ghét việc bị giám sát và theo dõi, ghét bị ép làm những việc mình không muốn. Tôi ghét sự ngu xuẩn của bản thân khi dâng hiến thân xác cho một người đàn ông. Tôi ghét cái cách ông đối xử với tôi như thể tôi chẳng là gì, ghét sự thờ ơ, ghét thái độ "cần thì gọi, chán thì đuổi" của ông. Nhưng đồng thời, tôi lại càng căm ghét cái cách ông bốc hơi khỏi cuộc sống của tôi sau khi chúng tôi phát sinh quan hệ.
Điều này khiến tôi không thể tự dối lòng thêm nữa, bởi sự thật tr*n tr** là tôi chẳng nhận được chút lợi lộc nào từ chuyện này, thậm chí đến ngay một lời hỏi han hay quan tâm cũng không. Tất cả những gì tôi có chỉ là một bó hoa héo úa và hai viên thuốc trơ trọi.
Ai rồi cũng sẽ phải trả giá cho những phút giây bốc đồng của bản thân. Tôi cứ ngỡ mình đã hiểu bản chất của trao đổi quyền sắc là trao đổi lợi ích giữa đôi bên, nhưng khi thật sự trở thành nhân tình của người ta, thật sự phải đối mặt với hiện thực tr*n tr** đó, tôi vẫn không khỏi cảm thấy hoang mang và tủi nhục.
Không phải vì không còn đường lui nên tôi mới chọn con đường này. Nhìn lại quãng đời sinh viên ung dung, vô lo vô nghĩ… tôi biết chính mình đã tự tay hủy hoại tất cả.
Sa Thuỵ Kim nhanh chóng nhận ra sự bất thường của tôi, có thể là vì định vị trên chiếc điện thoại cũ đã mấy ngày không di chuyển, cũng có thể là vì tôi gửi email cho một giảng viên ở trường khác. Tóm lại, ngay sau đó ông đã tìm gặp tôi.
Trên băng ghế sau của chiếc xe công vụ màu đen chỉ có hai người chúng tôi. Bí thư Tỉnh uỷ bận trăm công nghìn việc, vậy mà vẫn dành ra mấy chục phút giữa bộn bề công việc để nói chuyện với tôi. Có thể thấy, hành động bất thường của tôi đã khiến ông có phần lo ngại. Ông quá thận trọng nên nhìn đâu cũng thấy mối nguy.
Nếu sợ gặp rắc rối thì ngay từ đầu không nên dây dưa với tôi mới phải.
Sau khi lên xe, tôi giành nói trước: "Em đã từ chối giáo sư hướng dẫn rồi, em sẽ không học tiến sĩ ở trường này nữa."
Có lẽ Sa Thuỵ Kim định nói gì đó, nhưng tôi không cho ông cơ hội mà ngay lập tức nói tiếp: "Ngài yên tâm, em không đăng ký vào Đại học Hán Đông đâu."
Ông đáp: "Tôi biết."
Ồ, được thôi! Nếu ông đã biết hết rồi thì tôi cũng chẳng còn gì để nói nữa.
Ông có vẻ hơi bất lực: "Về chuyện chọn trường của em, chúng ta quả thật phải nói chuyện nghiêm túc."
"Ngài có thời gian bận tâm đến chuyện này ư? Ngài phải lo cho kế sinh nhai của tám mươi triệu nhân dân Hán Đông thì lấy đâu ra thì giờ mà để mắt đến em?"
Câu này nghe hệt như đang giận dỗi. Cả hai chúng tôi đều im lặng. Tôi nghĩ, chắc hẳn Sa Thuỵ Kim chưa từng gặp người nào có yêu cầu về mặt tình cảm cao như tôi.
Một lát sau, ông cất tiếng: "Chuyện của Tư Vũ cũng là chuyện lớn mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!