Chương 105: Ngoại truyện 28.2: Về chuyện tái đắc cử

Ngồi trên máy bay, cô gõ vào máy tính vài đề mục mà mình muốn tìm hiểu, chẳng hạn như: "Cơn cuồng phong mới? Đường lối của Đảng trong vài năm tới sẽ ưu tiên chống th*m nh*ng hay phát triển kinh tế?" "Hết nguồn thu?" "Đi lên hay đi xuống?" "Tổng quản đại nội trở thành Cẩm y vệ?"

Mãi đến khi tiếp viên bước đến nhắc nhở: "Thưa cô, máy bay sắp hạ cánh rồi." Lúc này, cô mới gập máy tính lại.

Nhiều năm trôi qua, mọi thứ đã thành nếp, luôn có người đến đón cô, rồi đi thẳng từ cổng ngách vào Trung Nam Hải. Các nhóm cảnh vệ thuộc những cơ quan riêng biệt mặc đồng phục màu sắc khác nhau, đứng gác ở cổng ra vào. Đây chính là trái tim và bộ não của hệ thống chính trị Trung Quốc.

Thật ra không phải lần nào đến Bắc Kinh cô cũng ở lại đây, nhất là khi mối quan hệ với Sa Thuỵ Kim còn chưa ổn định, cuộc hôn nhân trước của ông cũng chưa kết thúc.

Năm đầu tiên sau khi Sa Thuỵ Kim tiến vào Ban Thường vụ, ông và người vợ lúc ấy đã ly hôn. Sau đó, ông đến gặp cha mẹ của Cố Tư Vũ, đồng thời báo cáo với tổ chức về vấn đề tình cảm. Chỉ đến khi đó, Cố Tư Vũ mới được phép bước chân vào khu phức hợp thần bí, được canh phòng nghiêm ngặt bậc nhất Trung Quốc này.

Còn trước đó, mỗi lần đến Bắc Kinh cô đều sống bên ngoài bức tường màu đỏ thẫm ấy.

Cố Tư Vũ cảm nhận được, Sa Thuỵ Kim không hề dửng dưng như vẻ bề ngoài. Ông hẳn sẽ cho cô một lời giải thích tạm chấp nhận được. Vì vậy, cô quyết định nhân cơ hội đưa ra vài yêu cầu hơi quá một chút.

"Sao thế? Phỏng vấn tôi đấy à?" Sa Thụy Kim nhướng mày, dường như có chút hứng thú.

Ông không tỏ thái độ phản đối, vậy là tốt rồi. Cố Tư Vũ theo đó càng thêm hồ hởi, cô nói: "Không trang trọng thế đâu! Em chỉ hỏi vài câu rồi ghi chép lại thôi."

Cố Tư Vũ định bụng sẽ ra vẻ giận dỗi, tạo cảm giác Sa Thuỵ Kim có lỗi với cô để từ đó giành được lợi thế trong cuộc nói chuyện. Nào ngờ chỉ bằng một ánh mắt, Sa Thuỵ Kim dường như đã nhìn thấu ý đồ của cô. Điều này khiến cô chột dạ, không thể tiếp tục diễn trò.

May mà Sa Thuỵ Kim vẫn chịu lắng nghe yêu cầu của cô, còn mỉm cười hỏi cô muốn được bù đắp thế nào. Nụ cười ấy trông như thể ông đã đi guốc trong bụng cô vậy.

Thế là Cố Tư Vũ cũng biết điều mà dừng lại, đưa ra câu hỏi của mình. Cô không đụng chạm đến bí mật quốc gia, mà chỉ hỏi các vấn đề như trọng điểm công tác của Đảng và Chính phủ trong năm tới, hay cảm nhận của Sa Thuỵ Kim về việc bổ nhiệm lần này.

Những câu hỏi đầu tiên của cô chỉ xoay quanh tin tức có thể tìm thấy trong báo cáo công tác công khai của Chính phủ, còn phần sau đó mới là những tư liệu thực sự có giá trị.

Sa Thuỵ Kim trả lời khá đơn giản. Trong lòng thầm nghĩ, không ngoài dự đoán, Cố Tư Vũ chẳng có năng khiếu làm phóng viên chút nào, cô vẫn hợp với những công việc thiên về viết lách hơn.

Coi như một sự bù đắp, ông đối đáp tương đối chân thành trước các câu hỏi về sau của cô.

Hai người ngồi đối diện nhau trên ghế gỗ. Sa Thụy Kim vẫn mặc nguyên bộ trang phục sau giờ làm, chỉ là sơ mi trắng đơn giản phối cùng quần âu đen. Khi nghe thấy câu hỏi về "cảm nhận sau khi nhậm chức", ông khựng lại một chút rồi mới đáp: "Có lẽ trước hết là bất ngờ."

Ông không nhìn Cố Tư Vũ, mà hướng ánh mắt về một điểm trong khoảng không vô định, như thể thật sự đang trầm ngâm suy nghĩ.

Cố Tư Vũ dĩ nhiên không phải một phóng viên chuyên nghiệp, nhưng Sa Thụy Kim vẫn chân thành trả lời câu hỏi của cô. Việc thẳng thắn bày tỏ cảm xúc vốn là điều hiếm thấy ở ông. Cảm giác này thật kỳ lạ, như thể có khúc nhạc dịu êm đang vỗ về trái tim ông.

Trong những lần họ nằm trên ghế sofa làm việc riêng, thỉnh thoảng Sa Thuỵ Kim cũng sẽ kể cho cô nghe một vài câu chuyện xưa cũ, cũng như cảm xúc ngày ấy của ông. Cố Tư Vũ vừa nghịch điện thoại, vừa lắng nghe ông kể. Từ con đường đất lầy lội trơn trượt sau cơn mưa ở Sa Gia Bang, vị ngọt chát của những loại quả dại, cho đến bầu không khí điên cuồng trong giai đoạn chính trị cực đoan*, hay những điều ông mắt thấy tai nghe khi đặt chân đến các vùng đất khác nhau…

(* : Ở đây không nói thẳng đến sự kiện hay giai đoạn nào, nhưng cách diễn đạt này rất đặc trưng, ám chỉ giai đoạn Cách mạng Văn hoá.)

Những chuyện này ông đều từng kể với Cố Tư Vũ.

Thế nhưng giờ đây, điều Sa Thụy Kim nhắc đến đầu tiên lại là sự bất ngờ.

Cố Tư Vũ khẽ gật đầu, rồi hỏi: "Ban đầu chú thực sự nghĩ mình sẽ nghỉ hưu sao?"

"Cũng không hẳn." Ông ngẫm nghĩ một lúc mới trả lời: "Chỉ là không nắm chắc trăm phần trăm thôi."

Làm một nhiệm kỳ năm năm rồi rút lui cũng là chuyện hết sức bình thường.

Sau đó, Cố Tư Vũ tiếp tục gặng hỏi, ông mới nói: "Ngoài cảm giác bất ngờ ban đầu, thì sau đó là áp lực rất lớn. Cái ghế đó không dễ gì ngồi yên được đâu."

Năm đó ở Hán Đông, Sa Thuỵ Kim nắm trong tay thượng phương bảo kiếm, hơn nữa còn được Trung ương hết mực tin tưởng.

Việc chấn chỉnh đội ngũ cán bộ vừa là nhiệm vụ tất yếu của một vị lãnh đạo vừa nhậm chức như ông, vừa là chủ trương được Bắc Kinh định sẵn ngay từ đầu. Khó khăn chỉ nằm ở khâu thực hiện.

Còn giờ đây, khi đã bước vào tầng lớp hoạch định chính sách, ngoài những vấn đề kể trên, ông còn phải đối mặt với hàng loạt vấn đề nan giải khác: điều tra ai, không điều tra ai, điều tra như thế nào, điều tra đến mức độ nào… Quá trình này chịu tác động từ nhiều phía, đồng thời cũng khiến ông đắc tội với cơ số người, dù là công khai hay ngấm ngầm.

"Cắt đứt cần câu cơm của kẻ khác chẳng khác nào thù giết cha giết mẹ. Đây là cuộc chiến sinh tử đấy Tư Vũ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!