Ánh nắng đầu tháng ba đã đủ ấm áp, thời tiết hôm nay vô cùng đẹp, vài áng mây trắng trôi lững lờ điểm trên nền trời xanh biếc, hơi thở mùa xuân phảng phất khiến lòng người khoan khoái thêm bội phần.
Bản báo cáo nghiên cứu của Cố Tư Vũ viết khá ổn, giữa một nhóm học giả chỉ xem việc đến Bắc Kinh như dịp tô điểm cho lý lịch, cô có thể xem là người làm việc nghiêm túc hơn cả.
Chỉ là hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, những giảng viên trẻ kia có thể còn phải lo liệu công việc ở trường, còn cô thì quá đỗi may mắn, vì thế cũng chẳng thấy đây là điều gì đáng để tự hào.
Buổi tọa đàm của thầy Trần cô có tham dự, nhưng không gặp Hứa Quan, nghe nói anh ta đang bế quan viết luận án tiến sĩ.
Ngoài câu chúc thuận lợi tốt nghiệp, Cố Tư Vũ không có chút dao động nào. Lần cuối cùng ăn cơm cùng nhau, hai người trò chuyện cũng khá hợp, nhắc đến những gian nan thuở đi học, cả hai đều chỉ biết thở dài.
Vài tháng sau đó hầu như không còn liên lạc, Cố Tư Vũ cũng chẳng rõ tình hình của anh ta ra sao, chỉ nghe loáng thoáng nào là chia tay bạn gái, rồi lại tái hợp kết hôn.
Cố Tư Vũ không biết tường tận, cũng chẳng bận tâm. Cô hiểu rất rõ, chính sự thờ ơ này mới là thái độ không làm hại đến Hứa Quan.
Sau khi bước vào đầu xuân, thời gian như trôi nhanh hơn, thoáng chốc đã bước sang tháng năm.
Trường X cũng bước vào kỳ thi cuối kỳ, Cố Tư Vũ phải trở về để hoàn tất công việc. Hai người sống chung thỉnh thoảng lại nảy sinh vài mâu thuẫn vụn vặt. Cố Tư Vũ bị ông quản thúc lâu ngày, quả thực bắt đầu cảm thấy phiền.
Lần trở về này, cô bỗng có một niềm vui và sự nhẹ nhõm khó tả, giống như học trò ở trường mong ngóng mãi mới đến kỳ nghỉ. Thế nhưng Sa Thụy Kim lại chưa kịp thích ứng với cảm giác ấy.
Chánh văn phòng Sa đã quen tan sở sớm, trở về nhà thấy căn phòng vắng lặng, trong lòng ông thoáng dấy lên chút mất mát. Ông không khỏi than thở rằng mình quả thật đã có tuổi, nay cũng đến lúc khao khát có người bầu bạn rồi.
Nếu không có Cố Tư Vũ, có lẽ ông đã sớm tìm một người phụ nữ để sinh con, dùng huyết mạch đời sau bù đắp cho những năm tháng xế chiều. Đàn ông ngày trẻ thì say mê sự nghiệp, về già lại hướng về gia đình, nhất là con cái.
Nhưng Cố Tư Vũ không muốn sinh, còn ông thì sao cũng được.
Có lần rảnh rỗi, ông bay qua cả nửa đất nước Trung Quốc để đến tìm Cố Tư Vũ, kết quả vẫn là cảnh cô đơn một mình trong căn phòng trống vắng.
Cố Tư Vũ ở văn phòng trường học cả ngày, tối mịt mới trở về. Thế cân bằng quyền lực vi diệu giữa hai người thật sự rất thú vị, rời khỏi Bắc Kinh, rời khỏi công việc, quyền lực của Sa Thụy Kim thu lại rất nhanh, ông sống như một người bình thường đang trong những ngày hưu trí.
Ngoại trừ việc có vài vị lãnh đạo tỉnh ủy quen biết từ trước ghé thăm sau khi hay tin, thì cuộc sống của ông quả thực rất đỗi bình thường.
Chẳng bao lâu sau, ông quay về Bắc Kinh, đồng thời nảy ra ý định điều Cố Tư Vũ sang Viện Khoa học Xã hội tỉnh. Công việc tại trường đại học quá bận rộn và lích kích, không thuận lợi để cô tập trung cao độ cho công việc nghiên cứu.
Sau này khi ông nghỉ hưu, e rằng sẽ rơi vào thời điểm Cố Tư Vũ bận rộn nhất, với tính cách tham công tiếc việc của cô thì chẳng biết sẽ bận rộn với công việc giảng dạy, nghiên cứu, sinh viên và học viện đến mức nào.
Qua mấy ngày chung sống tại nhà của cô, Sa Thụy Kim đã có quyết định cho riêng mình. Ngày ông rời đi, Cố Tư Vũ theo xe chuyên dụng tiễn ông ra tận sân bay.
Hôm đó trời đổ mưa tầm tã, cô áy náy nói: "Mấy hôm nay bận quá nên em chẳng chăm sóc được cho đồng chí Thụy Kim."
Sa Thụy Kim tất nhiên chỉ nở nụ cười cảm thông, nói rằng không sao cả.
Rất có khả năng chỉ sáu năm nữa, họ sẽ chấm dứt cảnh sống xa nhau. Sa Thụy Kim đã bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc sống tương lai, sức khoẻ của ông vẫn tốt, Cố Tư Vũ thì ngày càng trẻ trung, quãng thời gian phía trước vẫn còn rất dài.
Nghĩ đến việc Cố Tư Vũ có thể sẽ nảy ra một vài suy nghĩ, nhưng cũng chỉ quanh đi quẩn lại mấy chuyện cũ rích đó mà thôi. Sa Thụy Kim không hề bận lòng, ông sẵn sàng chiều theo cảm xúc của cô, cứ từ từ mà tiến.
Đến tháng sáu, Cố Tư Vũ nhận được thiệp mời từ Viện Khoa học Xã hội tỉnh. Cô được mời đến tổ chức một buổi toạ đàm, khác hẳn trước kia khi chỉ là một trong số nhiều học giả chia sẻ kết quả nghiên cứu tại hội nghị khoa học, lần này sẽ là một buổi diễn thuyết dành riêng cho cô.
Cô vui vẻ suốt mấy ngày, chuẩn bị rất nghiêm túc, còn tập diễn thuyết một lần trước mặt Sa Thụy Kim. Từ người điều phối chương trình đến diễn giả chính, cô đang bước đi trên con đường này với thái độ hết sức nghiêm túc.
Sa Thụy Kim không vội để Cố Tư Vũ chuyển sang đó quá sớm, hành động quá đột ngột dễ khiến người khác sinh nghi. Mặc dù khả năng cao Cố Tư Vũ sẽ không nghĩ xa đến mức ấy, nhưng Sa Thụy Kim vốn là người kiên nhẫn, ông không ngại dùng thời gian tính bằng năm để tiến hành cho được việc này.
Quá nóng vội thì dễ phạm sai lầm, giống như thuở ban đầu ông tiếp cận Cố Tư Vũ, vì hành động thiếu suy tính nên quá trình tiếp cận kéo dài lê thê, dần dà để lộ mục đích thật sự của mình.
Cố Tư Vũ không phải kiểu phụ nữ dễ dãi, mà ông cũng chẳng muốn qua lại với một người phụ nữ dễ dãi. Nếu ngay từ các lần gặp đầu tiên đã bộc lộ rõ ý đồ, e rằng ông đã dọa cô bỏ chạy.
Kể từ lần đầu tiên cô được mời tới tổ chức diễn thuyết, rồi dần tạo dựng mối quan hệ vững chắc với Viện Dân tộc học và Nhân học thuộc Viện Khoa học Xã hội, cho đến khi nhận được lời mời làm việc chính thức, toàn bộ quá trình này được Sa Thuỵ Kim lên kế hoạch suốt hơn một năm.
Cố Tư Vũ vẫn không hề hay biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!