Chương 10: (Vô Đề)

Tôi và Sa Thụy Kim đều hiểu rằng câu hỏi tôi đưa ra thực chất là một phép thử.

Tôi muốn khai thác từ Sa Thụy Kim vài thông tin hữu ích, nhưng ẩn sau suy nghĩ trực tiếp ấy lại là một tầng nghĩa mà chính tôi cũng không nhận ra: tôi đang dò xét về dự định mà Sa Thụy Kim dành cho mình, nếu quả thật ông có ý định đó.

Rốt cuộc là trêu đùa cho vui hay thực sự có dụng ý khác, điều này có thể nhìn ra được từ chính những sắp xếp và kiến nghị mà ông đề xuất cho tôi.

Sa Thụy Kim còn nhìn thấu mục đích ẩn sau câu hỏi ấy nhanh hơn cả tôi. Ông lên tiếng: "Đồng chí Tư Vũ có dự định gì cho tương lai không? Nói tôi nghe thử xem nào."

Ông lại một lần nữa trao quyền lựa chọn về tay tôi.

Tôi khẽ thở dài, quyết định thẳng thắn bày tỏ: "Bí thư Sa, chuyên ngành của tôi thật ra cũng chẳng có nhiều lựa chọn, tôi chỉ có thể học tiếp lên tiến sĩ hoặc thi vào biên chế nhà nước. Có thể ngài sẽ cho rằng tôi mơ mộng hão huyền, nhưng tôi không cam lòng sống mãi trong một thế giới bình lặng và vô vị như thế. Tôi mong ngài có thể gợi mở cho tôi một hướng đi."

Một mặt, việc nói năng vòng vo thật sự rất mệt mỏi, tôi tự biết mình không có khả năng ứng biến kiểu đó, nếu cố làm sẽ chỉ tổ hỏng việc. Mặt khác, vào những thời điểm như thế này, điều quan trọng nhất là phải cho lãnh đạo thấy được sự chân thành tuyệt đối, nói năng lươn lẹo trong những vấn đề then chốt là một hành vi vô cùng dại dột.

"Quen biết hơn một năm, cuối cùng bạn cũng nghĩ đến chuyện biến tôi trở thành nguồn lực cho mình rồi sao?" Ông nói rất thẳng thừng, nhưng giọng điệu lại chẳng có chút giận dữ nào.

Tôi không lên tiếng, vì thật sự không biết phải trả lời câu hỏi đó ra sao. Sa Thuỵ Kim cũng im lặng trong phút chốc, thấy tôi không đáp lời, ông bèn nói tiếp: "Nhưng Tư Vũ à, bạn có gánh nổi cái giá có thể sẽ phải trả không?"

Tôi siết chặt tay áo, im lặng hồi lâu. Hình như tôi vẫn chưa sẵn sàng để bất chấp tất cả.

Ông chậm rãi nói: "Bạn là một cô gái xinh đẹp, trẻ trung, thông minh, ham học hỏi và có cá tính. Gia đình bạn không có quyền lực cũng chẳng có tiền tài. Hôm nay bạn chủ động tìm đến, dò xét xem có thể nhận được lợi ích gì từ tôi. Vậy bạn đã từng nghĩ sẽ lấy gì ra để trao đổi chưa?"

Đến nước này mà còn không hiểu thì đúng là quá ngu xuẩn.

Môi tôi khẽ mấp máy, chỉ cảm thấy trái tim như vừa bị nhúng vào hồ băng, lạnh buốt đến thấu xương. Trong cơn bàng hoàng và luống cuống, tôi như bị đóng đinh vào chiếc ghế sofa trong nhà Sa Thuỵ Kim.

Tôi không cam lòng rời đi như thế, vì rõ ràng một khi đã bước ra khỏi đây thì sẽ không còn lần sau. Nhưng tôi vẫn chưa… vẫn chưa thật sự sẵn sàng.

Sa Thụy Kim thẳng tay đập tan nước cờ lắt léo mà tôi cứ ngỡ là khôn ngoan. Ông đã dùng hành động để cho tôi thấy: Trước khoảng cách quá lớn về quyền lực, mọi toan tính đều trở nên vô nghĩa.

Ông đang dồn tôi vào thế phải lựa chọn.

Tôi đứng bật dậy, nhưng rồi lại nhận ra mình đi không được, mà ngồi xuống lại càng không xong.

Sa Thuỵ Kim khẽ cười, tôi không thể nhìn thấu cảm xúc trong mắt ông, dường như là tán thưởng, nhưng cũng giống như tiếc nuối: "Đồng chí Tư Vũ, bạn không làm được những việc đó đâu, đừng miễn cưỡng bản thân."

Ông đã từ chối tôi, điều này khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Dù rằng, sự từ chối ấy chủ yếu là vì tôi vẫn chưa thật sự sẵn sàng.

Trên thực tế, dù cho tôi có sẵn lòng trả bất cứ giá nào thì Sa Thuỵ Kim cũng sẽ không dùng nguồn lực của mình để giúp đỡ tôi.

Ông là một sinh vật chính trị thuần tuý, nên chắc chắn sẽ không vì thoả mãn d*c v*ng cá nhân mà dọn đường cho tôi, dù việc ấy có thể chỉ cần một câu nói đơn giản của ông.

Ít nhất là tại thời điểm ấy, trong mắt Sa Thuỵ Kim, tôi vẫn chỉ là một món đồ chơi tương đối thú vị, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Ông hoàn toàn không có ý định thực hiện bất kỳ giao dịch quyền sắc nào với tôi.

Tôi nghiêm túc nói: "Bí thư Sa, tôi không có ý nhờ ngài lo liệu hay giới thiệu giúp gì cả. Tôi muốn học trường nào thì sẽ tự mình nộp hồ sơ và thi tuyển. Tôi chỉ muốn nghe ý kiến của ngài thôi, như vậy cũng không được sao?"

Ban đầu tôi nói không rõ ràng là vì không muốn bỏ lỡ những khả năng kia. Nhưng hiện tại, Sa Thụy Kim đã từ chối tôi, vậy thì tôi có thể thẳng thắn bày tỏ lập trường của bản thân. Khi nói ra lời này, tôi có cảm giác sống lưng mình bỗng dưng dựng thẳng.

"Đồng chí Tư Vũ thử nói về ngôi trường mà bạn đang hướng tới đi."

"Tôi đang cân nhắc giữa việc tiếp tục học ở Đại học Chính trị và Pháp luật hay chuyển sang Đại học Hán Đông."

"Đại học Hán Đông sao?" Sa Thụy Kim có vẻ khá hứng thú.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là ông gần như nói thẳng rằng tôi nên tiếp tục học ở Đại học Chính trị và Pháp luật, lý do là "tình hình nhân sự tại Đại học Hán Đông tương đối phức tạp". Tôi còn tưởng ông sẽ vòng vo né tránh, để mặc tôi tự quyết định.

Tôi đã suy ngẫm về chuyện này một thời gian và dần hiểu ra: Sa Thuỵ Kim muốn tôi giữ khoảng cách nhất định với giới chính trị ở Hán Đông, như vậy sẽ an toàn và đảm bảo hơn cho ông.

Xét về tầm ảnh hưởng chính trị, Đại học Hán Đông và Đại học Chính trị Pháp luật vốn một chín một mười, đều có chỗ đứng nhất định trong giới chính trị tỉnh Hán Đông. Tuy nhiên trong khoảng hai ba mươi năm trở lại đây, khi nguyên Bí thư Uỷ ban Chính pháp tỉnh Cao Dục Lương ra sức nâng đỡ phe cánh của Đại học Hán Đông, đưa từng lớp học trò của mình vào bộ máy chính quyền thì cán cân ấy dần bị phá vỡ, khiến Đại học Chính trị và Pháp luật trở nên yếu thế hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!