- Bước lại đây theo tiếng của mình, nắm lấy tay nhau – Tôi tìm ra phương án.
Một bàn tay ấm áp của một người con gái nắm chặt lấy tôi có vẻ sợ nhưng không biết rằng ai đang trong bóng tối không có một tý gì đó gọi là ánh sáng cả.
- AAAAAA !!! – Giọng Nguyệt vang lên.
Cả bọn tôi quýnh lên :
- Sao thế
- Gì vậy Nguyệt
- Nắm được tay ai chưa
-……..
-………..
Cả bọn kêu nhưng không nhận được tiếng nói của nhỏ Nguyệt biết tình hình lúc này đang bị cho vào một tình thế khó lòng mà ra được, tốt nhất là bình tỉnh.
- Bình tỉnh lại, nắm lấy tay nhau. Nhanh lên – Tôi la lớn lên.
Cái bàn tay ấm áp ấy không rời khỏi vẫn cứ nắm chặt lấy làm cho tôi cảm thấy có một luồng nóng đang lan tỏa trong cơ thể mình, bên tai phải là một bàn tay chắc của thằng con trai. Nhanh chóng tôi tìm ra phương án để thoát khỏi cái bóng tối đáng sợ này.
- Ai đang nắm tay nhau thì lên tiếng.
- Tớ
- Tao
- Tao
- Tao
- Mình
- Tớ
-…
Khi tiếng nói vang lên thì có thể biết chúng tôi đang nắm tay nhau theo kiểu hàng ngang, Bạch Yến => Tôi => Chung => Trang =>Khôi => Trân =>Đức => Kiều Oanh, bà Nguyệt mất tích rồi, chắc chắn là có người đang giở trò trong chuyện này.
- Nắm nay nhau đi nhé.
Chúng tôi bước từng bước một sợ bị lạc nhau, đi thẳng tới đến một cái thứ gì đó bằng gỗ không xác định được có một cảm giác lành lạnh.
- Gì vậy
- Hình như cái gì đó bằng gỗ
- Bên mình không cảm giác gì cả – Bạch Yến ngọt ngào nói.
- Đứng gần vào cậu – Tôi lo lắng sợ đang có một cái bẫy nào đó.
- Sao giờ Tâm ? – Cụ tổ thằng Chung sáng giờ.
- Thử đi bên này xem.
Thì lúc đó có một tia sáng từ phía sau chiếu gọi về phía chúng tôi..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!