Chương 47: (Vô Đề)

Niềm vui mừng của chúng tôi không thể nào diễn tả được, suốt dọc hành lang đi lên lớp để lấy cặp đi về nghe biết nhiêu là câu chúc mừng, thật sự rất vui. Đến lớp thì tôi là mở cửa vào trước, chạy nhanh đi lấy cặp để còn ăn mừng với đám bạn nhưng :

- Đệch mất cặp rồi – Thằng Chung mê gái la lên.

Thế là cả bọn quay lại nhìn nó, trong người tôi trỗi dậy một thứ gì đó chẳng lành, chạy nhanh xuống bàn mình thì thấy cái cặp của không có cánh mà biết bay, thật là kỳ lạ.

- Tao cũng mất cặp rồi. – Tôi đưa mắt nhìn sang chúng nó.

- Vãi !!! khóa cửa rồi mà

- Chắc ai trêu ấy mà

- Cái tờ giấy gì kìa – Thằng Tùng phò nhanh mắt

Nãy giờ không để ý phía dưới bàn tôi có một tờ giấy, nhặt nó lên xem thì biết rằng niềm vui chưa kết thúc lại đến một cái thứ gì đó lo lắng khó diễn tả

" Muốn lấy cặp ra sân bóng đường 30/4 "

Bọn nó thấy tôi có vấn đề chạy lại giật ngay tờ giấy mà đọc, cả bọn không nói không rằng gì cả mà đưa mắt nhìn nhau có vẻ ái ngại :

- Bọn nào thế ?

- Nãy giờ quên mẹ nó đi

- Sao giờ ? – Vẫn là thằng Chung.

- Đi ra ngoài đó thôi. – Tôi quyết định.

Thế là cả bọn đi ra ngoài đó trên tinh thần sẵn sàng ăn thua đủ với bọn đó, có cả đám con gái gồm : Nguyệt, Trân, Trang, Kiều Oanh, Quỳnh, Bạch Yến đi theo cùng, còn Như thì mất tích từ cái buổi chào cờ, Bạch Mai không chung đường. Nhìn dáng vẻ của mỗi thằng đều là dân thư sinh, mọt sách nhưng đâu đó toát lên một vẻ gì đó rất hùng hồn giống như chuẩn bị ột trận đấu một mất một còn…cái ngày hôm đấy 15/8/2005 rất nhiều khuôn bật khó diễn tả đối với tôi….

Trên đường đi…

- Xoài kìa bây – Thằng Hùng cờ hó nhanh mắt.

- Đệch ngon thế – Thằng Tùng có vẻ thèm chua rồi.

- Của người ta mấy tía

- Đếch có ai –Thằng Chung đã dừng xe lại.

- Ngon quá mấy ông ơi

- Chơi đi tao lo cho – Tôi ra tính hiệu.

Thế là cả bọn cùng nhau lập phương án tác chiến khi chủ nhà không có, căn nhà đó nằm trên con đường 30/4 cũng gần đến sân bóng rồi, với tài leo trèo tôi với thằng Tùng được cử làm ứng viên sáng giá cho danh hiệu trèo cây lên bẻ, vãi lọ đám bạn. Hình như Bạch Yến không ngăn cản gì cả trái lại cũng nở trên môi nụ cười ngọt ngào.

- Lấy gì đựng

- Cặp nè

- Mủ không mấy cha ? – Tôi phản bác ý kiến ngay.

- Ăn đại đi – Bà Quỳnh có lẽ nóng lòng.

- Dơ lắm

Bọn tôi đưa mắt nhìn nhau có vẻ ái ngại nói không nên lời, một ý kiến cực hay với thành tích hy sinh vì anh em :

- Lấy cái quần của tao nè

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!