Cái buổi học của ngày thứ hai tuy rằng có những môn toàn tôi thích nhưng lúc đó những thứ đó không đi vào đầu, trí óc, cứ từ lỗ tai này qua lỗ tai bên kia rồi đi ra ngoài, phát chán kinh khủng luôn. Toàn suy nghĩ đến những lá thư quỷ quái của ai gửi đến cho đám bọn tôi cũng không biết, cứ nhủ rằng chắc ai phá nhưng cái sự tò mò cũng khiến tôi quyết định đi ra đấy. Điều mình muốn nó đi nhanh thì không đi, ngược lại với ý muốn rất rất là chậm.
Cái tiết thứ hai là môn anh văn nó không có họ hàng với tôi, ông thầy hình như cũng thế, tâm trạng của tôi bữa nay không tốt chẳng học hành vào đâu ấy vậy mà tiết anh văn có thể nói học vào đấy chứ chẳng chơi. Liên tiếp là những khúc nhạc vang lên mà tôi không muốn nghe nó tý nào, "Minh Tâm đọc phần reading " " Minh Tâm trả lời câu hỏi ", " Minh Tâm lên bảng tìm ra ngữ pháp mới "… ôi thôi bị hành hạ đủ kiểu với ông thầy ấy, không biết thầy có thích trêu không chứ anh văn tôi có biết gì đâu mà gọi hoài, đọc bài thì có một đoạn tý xíu mà cả buổi mới xong sau khi nặng ra từng chữ một chứ có đùa đây. Mồ hôi ra lã chã, ướt cả áo, lớp ai cũng nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, lo lắng cho số phận của một thằng dốt môn anh văn. Bạch Yến quay xuống đưa tôi một chiếc khăn giấy, phải công nhận một điều khăn giấy gì mà thơm quá chừng lại còn có hơi lạnh lạnh mát mát nữa, lau lên mặt đã không ít, nhưng vừa đưa chiếc khăn lên là điệp khúc tra tấn của ông thầy vang lên, làm cho cái tiết đấy tôi toát hết mồ hôi trong người. Khổ hết đường nói. Nghe tiếng trống vang lên tôi mừng còn hơn ai cho được vàng ấy, kêu thằng Tùng nhanh chóng tiễn ông thầy đó ra, chắc chắn rằng sau cái ngày mà gọi là kiểm tra đầu năm thì tôi bị liệt vào danh sách đen rồi nên mới được chú ý đến thế. Lúc đó tôi thề rằng " quyết tâm học giỏi anh văn " để trả thù ông thầy nhưng mà ba năm cuối cấp chưa hề làm được chuyện đấy và môn anh văn vẫn là nổi ám ảnh của tôi kể cả trong những giấc ngủ. Khổ hết chỗ nói.
Ngồi cả buổi như cả ngày ấy nhất là tiết anh văn nó cứ chầm chậm và tỉ lệ thuận với những đoàn tra tấn của ông thầy, vậy mà mới ra chơi 15 phút giải lao cho hai tiết đầu. Công nhận nãy giờ mắc tiểu khi nào không hay luôn khi phát hiện ra thì gọi là quá trời luôn rồi. Tôi rủ thằng Chung đi theo, cái tật lớn hơn cái tuổi không dám đi những lớp khác một mình, cái cảm giác nó sợ sợ sao ấy. Hết chỗ để diễn tả.
Tôi với thằng Chung phóng nhanh vào ngay nhà vệ sinh vì " nhớ " nó quá rồi chịu đựng thêm một tý nữa chắc chết người, cái khổ nó luôn đeo bám, tỉ lệ thuận với tuổi tác.
- Phê quá mầy ạ – Thằng Chung nó không biết nhục.
- Ờ, đã quá
Phải công nhận một điều khi xả nước ra trong người cảm thấy nhẹ nhỏm đi được mấy phần ấy chứ chẳng đùa, không có cái cảm giác nặng nặng khó chịu làm sao ấy. Hai thằng tôi sẽ về lớp êm xui nếu không có chuyện ở dãy lớp 10C5.
- Mầy tên Tâm ? – Một thằng to con đứng chặn đường chúng tôi sau đó chỉ vào mặt hỏi.
Quá bất ngờ với hành động chặn đường " kiểm soát " vừa rồi. Tôi nhìn hắn, có vẻ đô con, sơ qua thì chắc có lẽ học một tý võ gì đấy bộ pháp vững vàng hơn người bình thường các cơ ở tay có vẽ săn chắc do hít đất mà ra. Thôi ở trường mình giả nai thánh thiện đi ^_^.
- Dạ, em ạ – Tôi khúm núm trả lời như sợ.
- Đm nghe nói láo lắm hả – Hắn túm cổ áo tôi lên.
Xung quanh là đám bạn của nó vây quanh tạo thành một hàng rào kiên cố vững chắc không cho hai con " chuột " chạy thoát, tầm khoảng một chục người chứ chẳng ít.
- Đánh nó đi
- Xúc nó đi
- Cho nó một phát
- Đập chết mẹ nó đi
-…..
" Diễn viên " thì chỉ có ba " người xem phim" thì rất là đông, số lượng đó đối với tôi thì chỉ cần 3 phút mỗi thằng ăn một phát nằm xuống gạch này mà ngủ chứ chẳng đùa nhưng đây là trường học, đến để học chứ không phải để đánh nhau, học những triết lý nhân sinh, kiến thức vào đời chứ không phải học những cái trái với đạo lý thường tình. Khi hắn túm cổ áo tôi lên nhấc bổng lên vì thân hình gầy gầy cao cao, nhìn xung quanh để kiếm " diện binh " thì bắt gặp ngay một ông thầy chạy lại, tôi đoán chắc là vì vụ này nên…
- Đm thả bạn tao xuống, mầy làm gì thế – Thằng Chung nó bắt đầu co tay lại chuẩn bị chiến đấu.
- Ê bậy, đừng Chung, có gì không đại ca.?
- Đm tao muốn đánh mầy được không – Hắn quát to.
- Dạ dạ em có dám làm gì đại ca đâu.
- Đm thằng này láo – Hắn bỏ tôi xuống xô ra.
Nói gì nói với thằng đó nếu so với trình võ học và cách sử dụng lực phát từ cơ thể thì còn thua tôi rất xa, như nền kinh tế nước nghèo với một siêu cường quốc ấy, cú xô sử dụng với một lực của cả cơ thể nhưng nhanh chóng tôi thả người cho " bay " theo chiều tác dụng của lực, dùng toàn bộ sức mạnh bám trụ lại đến khi không thể gây sát thương, nhìn bề ngoài tôi bị một lực tác dụng do hắn xô ra nhưng chỉ những người học võ có học qua phần đả thông kinh mạch của nội gia thì biết rằng cái cú xô vừa rồi chỉ như một cơn gió thoảng qua thôi chứ không gây một cái gì đó gọi là đau đớn cho người nhận lấy. Tôi cố tỏ ra với vẻ mặt thánh thiện và đau đớn sau cú xô dù rằng không bay xa và bay cao @@.
- Đại.. ca tha cho em – Tôi vịn cái chỗ bị hắn tác dụng vào để giả vờ đang bi đau đớn.
- Này thì tha…
- Hắn cong tay lại bay vào định đấm cho tôi mấy phát nhưng…
- EM KIA LÀM GÌ THẾ – Một ông thầy bước lại nắm lấy tay nó khi khoảng cách từ tay với đầu khoảng 5 giây nữa là tiếp xúc
Lúc đó tôi định phản khán lại chứ không hay thì ăn đòn mất nhưng ông thầy đến kịp thời nên sẵn giả nai thì giả cho chót, lấy hai tay để lên đầu che lại với bộ dạng không thể tội nghiệp hơn nữa.
- Bạn.. hic.. bạn xô em định đánh em – Tôi thúc thích từng tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!