Chương 44: (Vô Đề)

Hai thằng tôi không hẹn mà đưa ái ngại nhìn nhau, không gian trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết chỉ có những tiếng ríu rít của những con chim hót chào một ngày mới, một ngày không tốt lành tý nào, những ánh nắng vào buổi sáng cũng xuyên qua những khe lá cây trong khuôn viên sân nhà thằng Chung.

-Sao giờ – Nó nhìn tôi

-Sao là sao ai biết là sao

-Đệch tao đéo giỡn, chiều đi không ?

-Đéo biết ai viết

-Thế mầy tính sao

-Thôi chiều tính.

-Ờ

Thế là tôi bước ra nhà với lá thư trên tay với những thắc mắc không thể nào giải đáp được, đám bọn tôi đó giờ có nghe gây hiềm khích với ai đâu mà lại có lá thư đe dọa thế này, định đi ngang qua nhà thằng Tùng nói cho nó biết nhưng thôi để chiều vào lớp rồi với đám kia bàn bạc, chạy ngang cái quán bán cơm sườn lúc nãy nhảy vào ăn luôn chứ không thể nào cưỡng lại được nữa vào lúc đó.

Thế là tốn tiền nhưng cái bụng nó no là được rồi, hehe, con người cần phải ăn, uống, hưởng thụ thành quả của nhau chứ lị. Keke.

Tôi chạy về nhà trong tâm trạng rất vui khi giải tỏa được tất cả những gì thèm cái món sườn nướng, nhưng chợt nhớ đến cái lá thư trong túi mình thì có một cái cảm giác lo sợ, rối bời hiện hữu. Không biết tại sao lúc này khó tả như thế, về đến nhà tôi đưa bức thư cho Như xem, em lắc đầu bảo không được đi đâu cả chắc người nào đó đùa đấy nhưng biết rằng cái đó chỉ để trấn an thôi.

Con gái thật khó hiểu đấy chứ chẳng đùa đâu, tôi vào phòng đã thấy tập ngữ văn được một nét chữ xinh đẹp viết lên, em soạn rất chi tiết đến tận hai bài cho tôi, một cảm giác khó tả nữa lại hiện hữu với người con gái ấy. Lay hoay với những quyết định để chiều nay xử lý cái đống chuyện này thì :

-Đem theo cây côn cho chắc

Thế là đã có quyết định đưa ra, tôi nhanh chóng thở phào nhẹ nhỏm vì trong đám không phải một mình tôi biết võ mà có thằng Chung nữa, còn đám kia thì thằng Tùng, Sang với tánh nóng chắc chắn sẽ đối phó được với mấy tên. Không làm gì cũng mất một buổi, làm gì cũng mất một buổi lại đến giờ đi học, trước khi đi học phải kể cái truyện này :

-Này, làm gì mà đem theo cây côn thế ?

-Hihi, tự vệ ấy mà

-DẸP NGAY –Tiếng hét rõ to của người con gái xinh đẹp ấy

Cái máu ngắm gái xinh của tôi tuy nhiều nhưng nó cũng tỉ lệ thuận theo cái máu sợ gái, nhát gái chứ chẳng đùa sau này phải đổi lại là cái máu sợ vợ. Nhất là đối với mấy em, người con gái xinh đẹp, tài giỏi nhưng không kém phần sắc sảo và " sư tử chúa "

———–Truyện mới đây, không lâu————

Trong một ngày đẹp trời, cả hai đang ngồi nói chuyện vui vẻ với nhau

-Lấy cho anh cái khăn

-Dạ, đợi em tý

Một lúc sau

-Lấy cho anh lon 7up

-Dạ

Em bước ra với lon 7up mát lạnh.

-Ngồi xuống

Em ngoan ngoãn như " con mèo " ngồi xuống cạnh tôi, vẫn xinh đẹp như ngày nào, vẫn dễ thương như khi nào, bao người mong muốn có được một người con gái như thế này, ngắm cũng được chứ khỏi cần làm gì. Xinh chi mà xinh thế không biết.

-Ngồi lên đây này – Tôi chỉ vào hai cái chân đang khép lại có thể để làm chỗ cho em ngồi.

-Chi thế – Em xoe tròn mắt hỏi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!