Giây phút cuối cùng đã đến, cái sự kiện mà ai cũng mong đợi, không khí chợt ngột ngạc trở lại sau những cơn gió thoảng qua, thầy Hậu từ từ cầm cái mi rô lên vào nhìn vào từ giấy, giọng nói quen thuộc từ đầu buổi đến cuối buổi, chắc chắn ba năm cấp 3 sẽ không ai quên được cái lời nói ấy…
-Đáp án…là…. Thời xưa chưa có mệnh giá 26000 ngàn. – Thầy Hậu chốt nhanh cái đáp án.
Cả sân trường lúc đó ai cũng trút bỏ một mối nặng lòng nào đó từ sáng đến giờ, không khí bỗng chốc vỡ òa lên tại khuôn viên A trường THPT, nó trái ngược lại cái không khí ưu sầu nãy giờ.
-Haha, đúng rồi
-Hay quá
-Oh yes
-….
Người thì chạy đến ôm lấy nhau, người thì bắt tay nhau,… có người còn nhảy múa… ôi thôi đủ các kiểu ăn mừng, có thể nói rộn rã như một ngày hội bởi 5000 người trên sân tạo nên cái không khí ấy. Ai nấy cũng vui cả, trái ngược lại những gì từ sáng đến thời điểm đó, không khí trở nên vui vẻ hẳn, thầy cô cũng bắt tay nhau nở lên nụ cười vui mừng không khác gì những đứa học trò tinh nghịch dưới này.
Tôi thì đứng hình không thể nào tin được là mình đã vượt câu hỏi số 30, sung sướng đến tận những tầng mây cao vời vợi, cảm xúc khó tả, con mắt đã khóe ngấn những giọt lệ, không phải vì buồn mà vì quá vui không thể nào diễn tả được cái cảm xúc ấy. Hòa chung vào không khí của mọi người là những con gió mát cả lòng người, xóa tan tất cả những gì ở quá khứ cách đây không lâu.
Con người dễ chuyển đổi trạng thái thật, từ vui chuyển sang buồn và ngược lại…
Nhưng đâu đó trên sân lúc này còn một người thầy muốn nói một điều gì đó nhưng vì các học sinh của mình quá mừng, họ không để ý cái điều đó, tôi cũng thế. Định chạy lại ăn mừng với lớp nhưng cũng dặn lòng để thầy công bố kết quả, bốc thăm rồi hả ăn mừng luôn một thể.
Giọng nói của người thầy ấy lại vang lên…
-Các em chú ý
Mọi người đang vỡ òa trong vui mừng, hạnh phúc thì đột nhiên bị cái lời nói đó làm ất một thứ gì đó vô hình khó diễn tả nhưng trên khuôn mặt của họ vẫn còn những nụ cười tươi tắn, niềm vui đến từ tất cả mọi người.
-Gì thế
-Chắc là bốc thăm
-Bốc thăm đê
-Vui quá
-….
-Tất cả các em im lặng, thầy có điều muốn nói – Khuôn mặt của thầy có một thứ gì đó vô hình khó tả.
Mọi người đều gạt bỏ niềm vui đó một bên để lắng nghe, tôi cũng thế, thật sự trong người rất vui mừng chỉ muốn chia sẽ đến tất cả mọi người… Cuộc đời nó đâu có như thế…. không có dễ dàng…phải có những vấp ngã…
Thầy Hậu đưa mắt nhìn toàn thể hơn 5000 học sinh của trường mình rồi bắt đầu vào vấn đề, một vấn đề có lẽ nghiêm trọng nó thể hiện ở ánh mắt :
-ĐÁP ÁN CỦA THÍ SINH 1412 KHÔNG ĐƯỢC CHẤP NHẬN – Thầy nói rõ to.
Tất cả mọi người ngỡ ngàng trước câu nói vừa rồi, ai cũng có những điều khó nói khi cái câu của thầy vừa rồi, có người cho nó là nói nhằm, hay là thầy thích trêu đùa vì ai cũng biết cái tính cách thích đùa giỡn đem lại niềm vui cho học sinh của người thầy này mà. Nhưng có lẽ đó là sự thật, một sự thật phũ phàng không ai muốn nghe thấy nó khi niềm vui, hạnh phúc đang còn đâu đó chưa thật sự qua đi thì lại phải xác nhận một cái thông tin động trời như thế.
Những nụ cười ấy bỗng dập tắt đi thay thế vào là những nỗi buồn không tên, nó vô hồn, vô hình… cái thứ cảm xúc ấy chỉ có mỗi mình biết không thể nào chia sẽ với người khác. Nét mặt ai cũng thể hiện một nỗi buồn, thất vọng khi từ trạng thái vui tươi chuyển sang cái trạng thái ưu sầu đáng ghét. Không khí đã ngột ngạt trở lại kèm theo đó là những tiếng nói, bàn tán xôn xao…
-Cái đệch gì thế
-Sax, đúng mà
-Đùa à
-Cái lọ gì thế này
-Đéo hiểu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!