- Dzô con – Bác trai mỉn cười đưa ly lên.
Và tất nhiên tôi cũng không thể từ chối được nữa rồi, cầm chiếc ly đã rót sẵn bia lên, uống hết 100%.
- Haha, được – Bác trai có vẻ hài lòng.
Còn bác gái thì..
- Ăn đi cháu – Luôn nở nụ cười hiền hậu trên môi
Còn em thì gấp đồ ăn cho tôi, lần này khác với lần trước bố mẹ Bạch Mai chỉ nở nụ cười hiền từ chứ không có những cuộc công kích.
- Minh Tâm này, nhà cháu ở đâu ?
Tôi lễ phép thưa về chỗ ở và hai bác cháu luân phiên trao đổi thông tin với nhau.
- Mai nhà bác ít thấy dẫn bạn là con trai về nhà chơi – Bác trai nhìn sang em rồi nói.
- Dạ, ở lớp Mai hơi lạnh lùng ạ.
Tôi vừa nói xong thì bị một cú véo hông rõ là đau, phải nhăn mặt cắn môi chịu đựng chứ không dám nói ra lời, trời ơi cái số tôi ăn véo không vậy nè.
- Hì hì, ai lạnh lùng chứ – Em nhìn tôi cười nhưng đầy ngụ ý " dám nói nữa ăn véo đấy "
- À.. ừ – Tôi gãi đầu cười trừ chứ chẳng dám phản kháng
- Nó là vậy đó cháu – Bác gái nhìn tôi cười nhẹ rồi nói. – Nhưng con gái lạnh lùng thật ra bên trong nó là… – Bác gái định truyền " bí kiếp " thì…
- Mẹ này
- Thôi dzô
- Dzô – Tôi phụ họa
Đã qua 3 lon đầu rồi ấy nhưng cái cảm giác choáng hiện về trong tôi, định mở lời hẹn hôm khác cùng bác trai " chiến đấu " tiếp thì em nói với bố giùm rồi nên cuộc chiến với bia bọt đến đây tạm kết thúc. Ngồi đến chuyện với hai bác một tý thì cũng đến lúc ra, tôi dắt xe ra khỏi căn nhà đó, được tiểu thư đưa ra đến cổng :
- Tớ về đây, ngủ ngon
- Chạy xe cẩn thận nhé, ngủ ngon
Tôi để chân lên bàn đạp và đạp, con đường hơi vắng nhưng có đèn, ánh đèn màu vàng soi sáng con đường phía trước, đêm khuya thanh tĩnh chỉ có những tiếng chó sũa đâu đó, kiềm theo là những tiếng nói cười vui vẻ trong những căn nhà mà tôi chạy qua. Tâm trạng hôm nay rất vui, số nó hên là nó hên cả ngày luôn, về đến nhà bố mẹ không hỏi gì cả, tôi vọt nhanh lên phòng tắm gửi rồi đánh một giấc ngủ say để chuẩn bị cho cuộc thi ngày mai chủ nhật 14/8/2005.
Sau khi tắm gửi ra tôi bước lại giường nằm xuống nghỉ mệt một tý, một lúc sau đứng dậy đi lại tắt đèn thì một ly nước có màu đỏ đỏ để trên bàn học.
- Gì thế, máu à ?
Tôi tiếng đến gần và cầm nó lên thì ra đó là ly cà chua ép, cười nhẹ rồi uống một hơi hết và tắt đèn…Tất tố…ý nhầm…tắt đèn cả căn phòng chìm vào bống đêm và tôi cũng chìm vào giấc ngủ.
Reng…reng…reng
Tiếng chuông báo thức vang lên, tôi với tay chụp lấy nó và rồi…
- Rầm – Tiếng vang lên chua chát.
Với tay lăn lăn…cuồi cùng cũng rớt xuống sàn luôn…vê lờ ^_^. Chào ngày mới thật thú vị… tỉnh cả ngủ luôn ấy
- Bà nội nó, cái lưng của tôi – Xoa xoa cái lưng sao cú tiếp đất không thể hoàn hảo hơn được nữa.
Cái đầu nó còn hơi ê ê chắc là do hậu quả của chầu uống bia của tối hôm qua, tôi lếch cái thân tàn ma dại vào nhà vệ sinh, làm cái công việc thường xuyên mà cần phải làm khi mỗi buổi sáng thức dậy, đánh răng, rửa mặt, đi vệ sinh. Xong xuôi bước xuống nhà để ăn sáng, hôm nay là chủ nhật nên bố mẹ ở nhà cả không đi làm nên khi bước xuống bếp đã thấy mọi người có mặt đầy đủ chắc là đang đợi thằng con trai quý tử này đây mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!