Người con gái đó không ai khác chính là Thanh Mai, tôi rất bất ngờ vì không biết tại sao gặp em vào lúc đó.
- Gì thế ? – Thanh Mai nhăn mặt, cái đường cao của mũi nhún lại giống con heo ghê.
- À, không có gì…Sao cậu ở đây ?
- Dạo biển tý ấy mà – Thanh Mai nhìn ra biển với ánh mắt xa xăm.
Không biết lúc đó ở thành phố có phong trào mặc váy hay sao ấy, Thanh Mai mặc một chiếc váy dài, ngồi đưa hay chân ra, chân phải gác lên chân trái. Tôi cảm thấy lúc đó em đẹp thật đấy, tóc búi cao để lộ cái gáy, trong dễ thương gì đâu, chắc chắn rằng có thằng con trai nào mình thấy cái cảnh đó mà không kiềm được lòng thì nguy to, ăn tát ngay.
- Ừ, sao biết tớ ở đây ?
- Tớ đi dạo trên kia kìa, rồi thấy bóng dáng của ai giống cậu – Mai chỉ về một dãy đá nhỏ chỗ khu hang cây, chỗ đó có thể nhìn thấy tôi.
- Ừa, nhà cậu gần đây à ? – Cái tính tò mò của tôi không bao giờ thay đổi được.
- Cũng gần, gọi là Bạch Mai đi – Em vừa nói vừa nở nụ cười xinh đẹp không thua gì những ánh nắng của hoàng hôn lúc đó.
- Ừ, sao phải gọi thế ?
- Yên bình, tỏa hương thơm, trắng buốt tinh khôi, thế thôi – Em càng nói làm cho tôi càng tò mò.
- Hả ?
- Mai trắng ở miền nam đấy, tớ gọi là Bạch Mai.
- À, thì ra là thế – Tôi mãn nguyện.
- Sao cậu ở đây ?
- Tại muốn ngắm hoàng hôn.
- Ui… tình cảm quá ta – em nheo mắt tinh nghịch.
- Hihi
- Thôi về nhà tớ chơi nhé ?
Tuy là có một chút do dự nhưng tôi cũng đồng ý. Hai đứa đi ra chỗ gửi xe và tất nhiên tôi chở em về đến nhà nhưng trên đường đi thấy một tiệm tạp hóa có điện thoại công cộng, dừng lại để điện về cho nhà biết khỏi lo, vì lúc đó đã hơn 18h giờ rồi chứ còn ít gì nữa đâu.
- Sao thế ?
- À, tớ vào điện cho nhà cái
- Cứ chạy đi
Tôi cũng không hiểu lý do cứ tiếp tục chạy theo lời của em, nhà Bạch Mai nằm trong một con hẻm nhỏ không cách biển mấy là xa nên nhanh chóng căn nhà hiện ngay trước mắt hai chúng tôi. Tính từ nhà tôi sang nhà Bạch Mai đi đường tắt Trần Hưng Đạo thì không cách xa là mấy khoảng 4km đối với chạy xe đạp là một chuyện bình thường và nhanh nữa. Trước khi bước vào em phải qua một cái cổng bằng sắt có màu kem, trên hàng rào có các sợi dây leo nhưng không có rể ( người ta khắc ^_^ ).
Trước nhà là cái gì không biết gì cánh cổng nó che khuất hết rồi chỉ thấy được cái nốc nhà. Sau khi Bạch Mai mở cổng vào thì ập vào mặt tôi là một hồ nước, xung quanh là đầy các chậu mai vàng và có cả những cây mai trắng tạo nên một khung cảnh đầy thơ mộng giống như một vườn hoa. Ai thích làm thơ lại đây ngồi cạnh cái hồ cá rồi ngắm nhìn khung cảnh chắc chắn sẽ sáng tác ra mấy bài thơ cực hay, sau này tôi cũng có thử nhưng toàn thơ con cóc với con nhái không hà ^_^. Còn giữa sân là khoảng trống, bên phải có một cây bàng to và một chiếc ô tô màu đen đậu ở đó, ngôi nhà lầu hai tầng được quét sơn màu vàng, với những ngói đỏ, trước nhà là hai cái cột to như hai trụ trời. Nhìn sơ qua tôi đoán đây là nhà giàu.
- Tiểu thư nữa, nhà mình không bằng một nữa – Tôi thầm nghĩ.
- Này vào đi
- À..ừ
So với sự hoàng tráng thì nhà Bạch Mai hơn nhà Bạch Yến nhiều lần, nhà Bạch Yến đơn sơ nhưng rất ưu nhìn với những cách trang trí kì lạ từ sân vào đến trong nhà. Tôi đi theo Bạch Mai vào nhà, nhìn những đôi giày được để dưới bật thềm là linh tính có người, nên cái phần nhát nó bắt đầu lấn chiếm trong con người tôi. Khỏi đợi cho lâu khi bước lên bậc thềm đá hoa cương thì…
- Con về rồi à ? – Một người phụ nữ khoảng " 28 tuổi " bước ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!