Chương 35: (Vô Đề)

Được cho phép tôi chẳng dám nói nhiều vào thẳng ngay vấn đề thắc mắc :

- Sợi dây nịch này cậu mua nhiêu thế – Cái thứ mà làm bộ não tôi hoạt động suốt.

- Hihi, có nhiêu đâu – Như cười nhẹ rồi quay sang nhìn tôi.

- Là bao nhiêu – Tôi cương quyết.

- Hình như 3 triệu 5 thì phải – Như ung dung nói.

- HẢ – Tôi giật bắn cả người

- Sao thế ?

- Trời…ba…ba…triệu…. năm – Cái miệng nói không thành lời cứ ấp a ấp úng vì con số khủng như thế, có thể nói lúc đó 3tr5 đắc còn hơn vàng chứ chẳng đùa.

- Hihi, bố tớ mua nên không rõ

- Ơ, của bố cậu mua sao đưa cho tớ

- Tớ mượn bố mua cho cậu. – Vẫn không thay đổi nét mặt giống như chuyện bình thường.

- Trời, sợi dây cũ tớ đeo có bốn mươi lăm nghìn – Tôi nói.

- Đeo đi ông cụ non, về thôi – Như đứng dậy.

Đạp xe về mà tôi không thể tin được mình đang đeo một số tiền lớn như thế trên người, có mơ cũng không dám mơ nửa chứ đừng nói là hiện tại. Đến bây giờ tôi không dám mua sợi dây nịch quá 1 triệu ấy vì……toàn mấy em mua không chứ tôi có được dành cái quyền mua đâu.

Hai đứa về nhà khoảng 17h50, tôi mở cửa ra cái hàng rào màu xanh quen thuộc, cái chốt khóa mà tự tin với bản thân rằng nhắm mắt cũng mở ra được chứ không cần làm phiền đôi mắt của mình. Tất cả như quen thuộc nằm lòng như một cộng một bằng hai. Bước chân vào nhà nếu không có gì thì tôi đã không..

- Nhà có khách à – Tôi thấy chiếc xe đạp mới tin nằm trong sân.

Em thì nhún vai tỏ ra vẻ không biết giống như tôi, thế hai đứa đành bước vào nhà xem khách nào thế nhưng khi bước vào đã thấy mọi người về rồi đang ở phòng khách xem tivi.

- Thưa bố mẹ con đi học với về.

- Thưa hai bác, cháu mới đi học về.

- Ừa, hai đứa học vui không

- Dạ vui – Chứ chẳng dám nói toàn rắc rối.

Tôi định cùng như chạy vợt lên phòng mà tắm thì..

- ÁI CHÀ, thằng Tâm đeo thắt lưng Valentino kìa bây – Anh Ba đứng dậy hét to.

- Trời giàu bây, tao nghe nói đắt lắm – Thằng anh hai thì trố mắt ra nhìn.

Thế là bố mẹ ngước lên nhìn…

- Thằng này ngon hơn cả bố – Bố tôi " ranh tỵ ".

- Tiền đâu con mua thế Tâm – Mẹ hỏi.

- Dạ…dạ – Tôi thì không biết trả lời sao cho ra lẽ.

- Hihi, cháu tặng Tâm đó – Như nở nụ cười rồi nói.

Bốn người họ không hẹn nhau mà cùng cười nhẹ rồi lắc đầu ngao ngán, làm cho tôi đây thấy khó hiểu còn em thì khuôn mặt ửng hồng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!