Tất cả mọi người ở đó xì xào bàn tán về những gì đang diễn ra, nếu trong những phút ít ỏi đó không ai có câu trả lời khác thì dự rằng cái câu nói của thằng Quang có lẽ thành sự thật. Một sự thật phũ phàng không ai muốn Bạch Yến lọt vào tay một tên đểu cáng như thế, cả tôi. Tôi tuy bảo rằng không quan tâm cho lắm vì suốt buổi chẳng thèm suy nghĩ làm gì bỗng nhưng ánh mắt của Bạch Yến đưa về phía tôi, làm cho trái tim cứ đập loạn xạ không hiểu tại sao và trí óc cứ bảo rằng phải tìm cách để giải thoát cho em, dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Nhưng cái bài thơ của em đưa ra thật oái ăm làm sao trong những phút còn lại có thể kiếm phần hai được chứ còn bắt buộc cuối bài thơ có chữ từng nữa.
-Không ai có ai câu trả lời à, thế Bạch Yến theo anh – Hắn trơ trẽn rõ ra nắm lấy tay Bạch Yến
Tất cả đành im lặng vì đây là một cuộc chơi hai bên đã chấp nhận, chỉ tiếc thương cho số phận của em mà thôi, chả biết hắn ta định làm gì nếu như thực hiện cái câu nói lúc nãy thì cái trường này sẽ nổi tiếng với scadal " trả lời câu hỏi rước vợ xinh đẹp, ngoan hiền ".
Bạch Yến đã chấp nhận chơi trước mặt bao nhiêu người, em không thể nào nói cho qua được đành chập nhận đi theo hắn. Lúc đó trái tim tôi đau như cắt, tâm trí không còn hoạt động được nữa, đó giờ chưa có trường hợp nào xảy ra.
Hai người kia từng bước từng bước một ra khỏi cánh cửa lớp, trong khi tâm trạng của người con gái không muốn theo người con trai này tý nào…
-DỪNG LẠI
Một tiếng hét rõ to vang lên hai con người kia định bước ra khỏi ngưỡng cửa của lớp, hơn 70 người trong căn phòng của lớp bỗng thất vọng rồi lại chợt lên một tý hy vọng nhỏ nhoi vì dù sao cũng có người ngăn cản tên kia lại.
Lúc nãy tất cả ánh mắt dõi theo từng bước chân thì lúc này mọi ánh mắt, bộ não đang phân tích xem tiếng nói đó phát ra từ đâu, mong người đó có thể giải đáp một bài thơ oái ăm trong một tình thế như này…
Bỗng người con gái đó chạy lại nơi có bài thơ kèm theo trên khuôn mặt là một nét gì đó vui vẻ hân hoan và tin tưởng người kia có thể giải được bài thơ của mình đưa ra, hắn cũng đi lại nhưng vẻ mặt bực tức và trong lòng cầu nguyện ra không có chuyện gì xảy ra nữa để " đưa nàng về dinh ".
-Mầy là ai –Hắn bước lại án ngữ người bước lên bụt giảng nơi có bài thơ.
Không nói gì cả, tiến lại gần hộp phấn lấy ngay hai viên phấn màu đỏ và trắng cầm lên tay, bước gần lại bài thơ và cầm viên phấn màu trắng lên….
Tất cả im lặng chỉ trong chờ vào những nét chữ được ghi trên bảng, số đông cầu mong cho bài thơ sắp được đề lên sẽ đáp ứng yêu cầu của người ra đề và chính xác đến 100% để cái tên đểu kia không còn cơ hội.
Những dòng chữ xấu hoắc ^_^ được đề cạnh bên dòng chữ đầy xinh đẹp như máy in của người con gái kia :
"Bao con tim tạm ngừng
Đóa hoa nở muôn rừng
Tớ đây phải hờ hững
Không nhìn vì đã từng. "
Bài thơ tuy không hay cho lắm nhưng đã đáp ứng yêu cầu của người ra đề khi chữ từng được viết bằng phấn màu đỏ, bài thơ chỉ có người ra đề và tác giả biết được ý nghĩa của câu cuối bài thơ, " Say Đắm " . Bài thơ được tác giả viết theo những cảm xúc của mình, theo sự chỉ dẫn của con tim, lẽ nào con tim biết mách bảo, con tim biết làm thơ chăng ?
-Bốp…bốp
-Bốp…
-Mầy có cửa với thằng Tâm lớp tao sao – Thằng Tùng phò hớn hở bước lên.
-Hay quá
-Thằng này được
-Làm tao rớt tim ra ngoài – Thằng Đức xạo quẹt những giọt mồ hôi trên trán của mình xuống.
-Còn khuya để đấu với thằng Tâm – Thằng Chung mê gái cũng lên tiếng.
-Đấng cứu mỹ nhân đây mà – Thằng Hùng bá đạo chạy lên ôm tôi.
-…..
Trong lớp tôi lúc này có hai gương mặt trái ngược nhau, một bên thì hân hoan vui mừng xiết bao khi bài thơ không thể nào đúng hơn được nữa, một bên là hắn với vẻ mặt hậm hực vì bị tôi hỏng tay trên. Thật sự lúc đó tôi cũng không biết sao trong đầu mình lại có bài thơ như thế, nói thật chứ tài năng làm thơ của tôi không thua kém gì với anh văn, có lẽ nào ?.
Thằng Quang không chịu được nỗi thua vào phút cuối, hắn chạy đến túm lấy áo đã được em ủi lên :
-Đm thằng chó– Hắn nghiến răng kèo kẹo
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!