Về tới nhà tôi ném ngay cặp sách xuống salon rồi chạy thẳng vào cái nơi phát ra mùi thơm làm cho cái bụng nó cứ biểu tình, nhà bếp nơi mà có đồ để ăn vụng.
-Học về rồi hả con – Mẹ tôi đeo tạp giề giống như một người đầu bếp thực thụ.
-Dạ, nấu gì thế mẹ – Tôi chạy nhanh lại gần chỗ đang xào nấu.
-Canh ngọt, thịt ram mặn với đậu hũ, cá phi sốt cà – Mẫu thân liệt kê ra cái danh sách buổi cơm chiều toàn món ngon.
Nghe đến mấy món ruột của tôi là cái bụng nó cứ kêu, cái miệng cứ muốn nhảy vào ăn ngay dù cho thức ăn chưa chính :
-Woa… vừa ngon mà đầy đủ chất dinh dưỡng – Tôi bắt đầu tia thấy món thịt ram mặn với đậu hũ đã chính có thể ăn vụng nên nịnh.
Thật sự là mẹ tôi nấu rất ngon còn hơn cả những đầu bếp ở nhà hàng, bố có kể mẹ làm say đắm, yêu nồng nàn không thể nào quên, đặc biệt từ sắc đẹp và cái am hiểu về bụng của người bạn đời của mẹ. Bây giờ mẫu thân còn hiểu thêm 3 cái bụng của mấy thằng con quỷ tử ngỗ nghịch kia :
-Này nhá, không có nịnh rồi ăn vụng, lên nhà thay đồ ngay cho tôi – Mẹ lườm bằng ánh mắt đầy sát khí.
Tôi định đưa tay vào thì bị cái ánh mắt đó ngăn chặn làm cho giật thót cả người chứ chẳng đùa, cả nhà sợ nhất cái ánh mắt đó nhất.
-Dạ – Tôi không dám kháng cự gì thêm phóng nhanh lên phòng để còn xuống chiều lòng cái bụng.
Tôi làm nhanh nhất có thể không mấy chóc cái quần đùi với cái áo thun đã dính trong người rồi mà công nhận thoải mái hơn mặc bộ đồ đi học kia, dài lượt thượt nhưng vẫn thích mặc, tôi ngược đời thế đó.
-Cộc…cộc – Tiếng gõ cửa vang lên trong lúc tôi đang soi gương.
-Vào đi –Đoán chắc là Như nên không dám điệu nữa ^^,
-Cạch
-Hihi
-Hihi
Hai đứa nhìn nhau rồi chợt cười, nụ cười của tôi không thể nào so sánh với nụ cười của người con gái xinh đẹp kia :
-Này – Như đưa cho tôi một sợi dây thắt lưng màu đen.
-Hả ? – Tôi ngạc nhiên vì cái dây thắt lưng lúc nãy để trong tủ rồi mà.
-Lấy mà đeo –Em nói mà cái mặt cứ nhìn xuống gạch.
-À..ừ… cảm ơn– Tôi bất ngờ vì trước giờ ít ai tặng quà cho lắm với lại là con gái.
-Kính…cong –Tiếng chuông nhà vang lên.
-T xuống mở cửa ẹ. – Tiếng mẹ vọng lên
-Dạ
Hai đứa cười một phát rồi bước ra, tôi để sợi dây thắt lưng trên bàn học, chạy vọt xuống nhà, khi bước xuống ra cổng thì thấy một chiếc xe ôtô sang trọng hiệu Camry đậu trước cổng nhà mình và trước xe là một người đàn ông phong độ, sang trọng độ khoảng 27 đến 29 tuổi và phụ nữ xinh đẹp độ khoảng 23 đến 25 tuổi ( nhằm chết luôn đó ). Tôi đoán chắc doanh nhân gì đây chứ thời đó ai mua được chiếc camry không phải dân bình thường.
-Dạ, cháu chào hai bác, cháu có thể giúp được gì ạ – Tôi mở cửa ra rồi thưa chuyện.
-Cho bác hỏi phải nhà anh Thắng không – Bác trai với giọng nói điềm đạm.
-Dạ, phải.
-Thế anh Thắng có nhà không cháu.
-Dạ, ba cháu sắp về rồi ạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!