Chương 3: (Vô Đề)

Trời sinh tôi ra đã vốn là thông minh và học trước một năm, nên cứ vào lớp là ngồi tám, cũng may mắn là ông trời không quá đối xử tệ bạc với tôi, năm nào ngồi tứ phía cũng là gái thật là có phước. Năm lớp bốn cũng thế mà bốn em đó em nào cũng xinh tươi.

Vào một ngày trời tươi đẹp, đang trong tiết học ngồi tám chuyện với một em ở sau lưng thì :

- NMT, em làm gì đó – Cô giáo dạy toán kêu rõ là to

- Dạ … Em…Nói chuyện – Nam nhi mà dám làm dám chịu đúng không. Anh hùng vãi ^^

Cô giáo và cả lớp đều sửng sốt trước anh hùng rơm như tôi

-Giỏi, lên giải bài toán này cho tôi

-Dạ

-Haha nghề của em mà cô.

- Tôi nghe nói đến toán là vui mừng

Nhưng nào đâu ai ngờ nhìn sơ qua bài toán tôi muốn xỉu. Nhớ không rõ nữa hình như là bài căn thức chứa ẩn X mới ghê. Thôi rồi kỳ này không xong rồi, cái này học sinh lớp năm biết giải được không nữa.

Và rồi tôi mạnh miệng nói ra.

-Cô ơi, toán này lớp năm chưa chắc gì giải được nữa đấy. Tha… cho em đi cô. Em xin lỗi ^^.

-Làm không được hả? Về chỗ một điểm, ngày mai viết bảng kiểm điểm nộp cho tôi kèm theo chữ ký củaphụ huynh.

Tôi nghe đến đó là thấy có tiếng sét vang bên tai, cứ đùng đùng đoàng đoàng, tinh thần bỗng suy sụp xuống. Mới lúc nãy còn hùng hồn dữ lắm nhưng đến đây thì cái mặt không còn một chứ gọi là khí sắc.

-Sao cô ác với em quá.. đã xấu mà còn thích…làm nhân vật phản diện – Tôi lếch bước chân đi về chỗ mà thầm nghĩ

Suốt buổi học chữ chẳng vào đâu, lo sợ, bồn chồn, mặt như trái cà ấy. Và tiếng trống tùng tùng ấy lại vang lê, hôm nay tôi muốn không vang lên nữa ấy, để cho tôi cứ ngồi mãi chỗ đó, một thời gian lâu thật lâu để cô quên rồi đánh trống cũng được. Hay là nó quay lại lúc đầu tiết để tôi biết mà không nói chuyện ^^. Nhưng nó là thời gian cứ trôi dần dần, không níu kéo lại được cũng không làm cho nó đi nhanh hơn.

Tôi đi lê thê giống như một thằng nghiện, từ trường về đến nhà trong đầu luôn tìm ra cách để chối tội, nhưng chứng cứ rành rành thế kia chối kiểu nào cho xong ^^.

-Nói với mẹ ư? Có nước mà chết. Nói với bố thì nhẹ hơn không chết… đi bệnh viện còn hơi thở ngáp ngáp à.. uống sữa chắc được.

- Nghĩ đến đấy tôi thấy lạnh xương sống.

Về nhà thấy hai ông anh đang xem TV. Bỗng trong đầu tôi có một luồng sáng của bóng đèn 1200KV luôn.

-Hehe kì này có cầu cứu Gia Cát thôi. – Tôi chạy lên lầu để tập xuống, phóng nhanh xuống nhà ăn cơm.

Vì đã có kế sách inh để đối phó nên không còn lo như lúc ở trường. Nên tôi hì hục ăn cơm. No căng cả cái bụng. Ba anh em tôi ăn cơm xong thì đi ngủ như thường ngày. Làm một giấc sảng khoái trong người, thời cơ đã đến. Bố mẹ chưa về. Hai ông thì đang ở trong phòng. Nên tôi chớp nhanh thời cơ, không quên đóng cửa lại ^^ (khôn không?) :

-Anh hai, anh ba yêu dấu.

- Tôi sài giọng ngọt ngào, vì nhờ người ta mà ^^. Hổ báo mà có nước tự sát.

-Cái gì nữa đây ? – Hai ổng đồng thanh hỏi.

- Gíup em với.

-Giúp cái gì?.

-Dạ…câu chuyện đẹp nó là thế này nè…. Vào một buổi sáng tinh mơ của ngày hôm nay……bla…bla…

Tôi kể toàn bộ sự việc cho hai ông anh nghe, sau khi nghe đoạn kịch tính nhất của câu chuyện, hai ổng hiểu vấn đề, thở dài ra làm tôi có chút sầu não tý. Kể xong mặt hai người anh bỗng đăm chiêu ra:

-Học không lo học, lo tán gái, kỳ này chết mầy rồi con ơi ! – Anh hai nằm phịch xuống nói, nghe ổng nói mà lạnh lạnh cái lưng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!