Thế là cả tiết đó tôi chỉ biết úp cái mặt mình xuống bàn chứ chẳng dám ngẩn cao đầu lên giống như môn toán, còn bọn bạn được nước bọn nó cứ trêu mãi không mệt hay sao ấy, nỗi nhục của người ta mà đụng chạm hoài. Khổ thân gì đâu.
Suốt tiết anh văn tôi cũng được ông thầy để ý và dành tặng một câu "cậu kia về ôn lại anh văn cấp 1 và 2 nhé " nhục chưa từng thấy. Học lớp 10 bị bắt ôn lại cấp 1, cấp 2 chẳng phải nói tạch ra là học lại luôn đi, thật ra trình anh văn tôi lúc đó nó cũng bá đạo thế đấy. Tự nhủ với lòng phải quyết tâm học anh văn để trả mối nhục này nhưng suốt cấp 3 tôi không thể nào làm được cái kì tích ấy.
-Tùng…tùng.. tùng– Tiếng trống kết thúc hai tiết đầu, báo hiệu giờ ra chơi 15"
Khỏi phải nói tôi mừng còn hơn được mẹ cho bánh chứ chẳng đùa thoát khỏi cái môn ám ảnh này, bọn bạn trong lớp nó rủ ra ngoài chơi cái trò chọi cọc, tôi quất luôn vì lâu quá rồi từ năm lớp 7 chưa chơi lại cái trò này. Những năm đó cứ có kèo tôi lại là người ghi điểm cho đội, đem về thành tích bất bại cho lớp.
Phổ biên về trò chơi này một tý ấy bạn chưa biết về trò này :
Hai đội có số người bằng nhau, kiếm một cái sân thoáng, rộng lớn chia làm hai bên với diện tích bằng nhau, lấy một cái vạch thành đường ngang làm ranh giới giữa hai đội. Muốn chơi được trò này phải có cái cọc, nó được làm bằng dây thun. Ra chợ mua hoảng 10 ngàn dây thun về sau đó lấy mấy cọng dây thun bỏ vào một sợi dây bằng vãi rồi cột lại thành hình tròn. Thế là được cái cọc.
Lấy cái cọc đó chọi qua chọi lại, số người tham gia bên hai đội được chạy trong cái diện tích vẽ sẵn và không được qua phần sân của đối phương. Nam nữ đều chơi được hết, nếu có nữ thì rất là vui.
Luật chơi : Khi bị đối phương bên phần sân bên kia chọi trúng vào người thì về làm tù, người ở tù vẫn tham gia trò chơi rất thú vị, người này có quyền được trở về sân khi đồng đội ném cọc qua mà chọi trúng 1 người bên đối phương. Người ở tù sẽ có 1 chỗ ở cuối phần sân đối phương. Khi nào có một trong hai đội chọi chết hết được các người tham gia của đội kia thì sẽ chiến thắng một kèo. Một trận thi đấu có thể kéo dài hay ngắn tùy thuộc vào trình độ, số người tham gia mỗi bên đội không quá 15 người.
Phần thưởng là nước ( chúng tôi thường chơi ai thua sẽ khao nước hết ).
Tôi đang buồn vì sự nhục nhã môn anh văn lúc nãy nên chạy qua chạy lại, không buồn mà chụp cọc, tuy đã bỏ nhiều năm nhưng " phong độ là nhất thời, đẳng cấp vẫn mãi mãi" nó cứ ngự trị trong người tôi. Không biết sao một lát thì cái khoảng sân còn lại rất đông người, tôi nhìn thấy ba em ấy đang cầm chai nước suối dồn ánh mắt về tôi, chắc bị ba người đẹp này thu hút đây mà. Đội tôi nó chết hết chỉ còn hai thằng, tôi và nhỏ H.
-Hehe chọi không trúng đâu – Tôi lè lưỡi nó.
Nhỏ H cứ chạy theo tôi hoài, cái trò đại kỵ nhất là tập hợp lại đông người khó mà né cọc và chụp cọc. Thế là tôi đưa ra mưu chạy theo đường chọi của cọc cho con nhỏ H nó về bên kia ở tù cho khỏe, dễ để khẳng định đẳng cấp của mình.
-Né nè con –Thằng Đ vênh mặt
-Hehe
-Víu
-Chết cha mầy nè.
Vừa thấy nó cọc đang đi theo hướng mình, tôi đứng một chỗ không cử động, thằng này cũng khá chứ nó chọi ngay luôn, nhỏ H núp sau lưng tôi :
-Xin lỗi nhé, hehe – Tôi lẩm bẩm.
-Á – Nhỏ H kêu lên
-Hehe
-Hứ ! Ông chơi được lắm – Nhỏ H phụng phịu nói.
Tôi lấy cọc lại gần đến ngồi hẳn xuống thế là cọc đi thẳng vào bụng nhỏ H, không ngờ mình ác thế nhỡ.
-Hehe còn mình mầy làm sao đấu lại 4 anh đây.
Bên nó lúc này còn thằng C, thằng T, thằng Đ, với thằng K do lúc nãy bên tôi chấp, nếu muốn thắng bốn thằng này phải dùng kế đặc biệt là thằng T và C hai chú này theo tôi Nam chinh Bắc phạt nhiều năm bên đẳng cấp không thua gì mấy tôi.
-Vèo – Thằng C chọi tầm thấp dưới chân.
-Phụp – Tôi liều mình chụp cọc và kết quả trong tay.
-Hehe, chú chưa đủ trình đâu.
-Chọi qua
-Ném qua đây
-Cho tao về
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!