Một ngày mới lại đến hôm nay là 5/8/2005 tôi sẽ chính thức bước chân vào cấp 3. Buổi sáng sớm hôm ấy bắt đầu như thế này :
-Cốc.. cốc…Này thức dậy đi cậu – Giọng ấm áp của em ấy vang lai ngoài cánh cửa phòng.
Nghe thấy giọng nói ấy tự nhiên bộ não, con mắt tôi nó tỉnh cả ngủ ngay :
-Oầy…
- Vẫn cái tật xấu vươn vai ngáp ngắn ngáp dài trước khi bước ra khỏi giường.
-Cạch…
Một người con gái xinh đẹp bước vào, tôi chả kịp phản ứng gì cả…
-Xấu chưa kìa. Hihi – Như che miệng cười khúc khích.
Lúc tôi chỉ biết là cái hành động xấu của mình bị phơi bài trước mặt một người con gái xinh đẹp, điều đó đối với một thằng con trai là không muốn chút nào, nếu có cái lỗ ở đâu đấy thì tôi chui xuống dưới trốn chứ chẳng dám trồi lên.
-Hihi – Vẫn gãi đầu cười cho đỡ thẹn.
-Thay đồi đi học nào – Như đưa cặp mắt nhìn rồi nheo hàng chân mày trong dễ phương phết.
-Ờ – Vớ được cái phao tôi chạy nhanh vào nhà vệ sinh.
Đầu còn hơi bị choáng một tý do chầu nhậu lúc tối, tôi vệ sinh cá nhân xong xuôi hết thì lấy bộ đồ đi học mẹ đã ủi từ tuần trước để sẵn trong này từ hôm qua mặc vào. Sau ba tháng nghĩ học mặc lại bộ đồ quần tây áo trắng có một cảm giác gì đấy vui vui trong người khó tả được. Ăn mặc chỉnh tề. chải tóc gọn gàng tôi bước ra với vẻ mặt hớn hở. Như còn ngồi ở phòng, vừa thấy tôi bước ra em liền quay mặt lại nhìn với thái độ ngạc nhiên mà lần đầu được thấy ở người con gái này :
-Woa…ai vậy?– Tròn xoe mắt có vẻ ngạc nhiên.
-Hề hề.. Trên đời này ngoài tớ ra thì không còn ai khác tài giỏi không bằng ai nhưng đẹp trai không ai bằng, chính NMT chứ ai. – Tôi đọc lại cái câu thần chú mà thường xuyên vỗ ngực xưng tên.
-Thôi được rồi, xuống ăn sáng rồi đi học – Như lắc đầu ngao ngán.
Không lẻ quá hay sao ta thật sự là tôi như vậy mà, không hiểu nổi con gái thời đó mà khó đoán khó lường nhưng được cái xinh đẹp, thông minh, tài giỏi, nhiêu đó đủ rồi^^.
Bước ra đến cửa phòng tôi khóa cửa lại em thì đứng chỗ thanh vịn của cầu thang chỉ cần quay mặt lại là gần nhau hơn bao giờ hết, trường hợp đó xảy ra..
-……
-…..
-….
-…
Một khoảng không gian xuất hiện hai đôi mắt nhìn vào nhau, trái tim tôi bỗng chóc mất hết một nhịp vì đây là lần đầu tiên nhìn thấy rõ nét khuôn mặt xinh đẹp không tì vết kia…nhưng có một điều khác lạ, em bỗng quay mặt đi :
-Này, quay mặt lại – Tôi nắm tay em lại vì định đi xuống.
-Hả? – Có một chút bất ngờ
Mặt lại đối mặt và…
-Ơ, sau cậu đeo kính thế kia, cận hả ? – Do nãy giờ nhìn thẳng sâu vào con mắt của nhau nên tôi không phạt hiện có vật cản đường.
Như có một chút bối rối tôi nhận ra điều đó vì em quay mặt đi chỗ khác giống trốn tránh :
-Không có bị cận – Trả lời với giọng nói lạnh lùng.
-Thế đeo làm gì – Tôi ngạc nhiên hết cỡ, người không bị gì tự nhiên đeo kính lại còn cột tóc thắt bím giống như người Trung Quốc cổ xưa ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!