Vẫn như thường ngày, sáng hôm ấy tôi thức dậy như thường ngày 5h15" nhờ cái chuông báo thức :
-Oầy…còn ngày bữa nay nữa mai đi học rồi – Tôi ngồi dậy vun vai lẩm nhẩm một mình.
-Ơ… – Tôi ngồi dậy nói được một chữ duy nhất.
Trên người tôi là một cái chăn đắp màu hồng choàng ngang qua người, tôi ngạc nhiên lắm vì cái chăn này trong nhà không có…
-Không lẽ có ma trời – Cái đầu óc không được trong sáng cho lắm.
Ở một nơi nào đó…
-Ông nội ơi gái đắp cho đó…ngủ nướng mầy cũng phá – Ngáp dài ngáp ngắn
Ngay ở đó…
Tôi lấy lại bình tỉnh định thần lại xếp ngăn nắp cái chăn lại để ở đầu giường sau đó đi vào nhà vệ sinh cá nhân như bình thường. Sau một hồi đánh răng, rửa mặt, chải đầu thì bước ra khỏi nhà vệ sinh và đi tập thể dục, vừa bước xuống tới nhà khách…
-Hihi chào buổi sáng
- Như từ trong nhà bếp ra đang mang cái tạp giề, tỏa nụ cười đầy ấm áp.
-Hihi chào buổi sáng. – Tôi cũng cười và tất nhiên không quên đáp trả.
Hai con người, hai phái khác nhau, hai vẻ khác nhau, hai nụ cười một ở tận những tầng mây một thì ở dưới đất :
-Này đi đâu sớm thế
-À đi tập thễ dục. – Tôi định hỏi chuyện cái chăn vì biết nó sẽ liên quan đến em thì…
-Lúc tối tớ đi ngang qua phòng của cậu thấy không có đắp chăn nên lấy chăn đắp cậu. Hihi –Giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng.
-À..ừ…cảm ơn cậu nhé – Tôi lúc đó cảm thấy có một thứ gì đó ấm áp trong cơ thể con người.
-Ừ.. cho tớ đi tâp thể dục với nhé.
-Ừa cũng được mà sáng sớm cậu định làm gì đeo tạp giề thế kia.
-Hihi…ngốc quá nấu đồ ăn sáng chứ gì – Em cười trước sự ngây ngô của tôi.
Bị kê cục gạch vào miệng nên chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện. Sau khi đợi Như "sửa soạn" xong thì cả hai cùng nhau đi tập thể dục. Khỏi phải nói có người như em đi theo sướng biết bao..
-Ôi có người đẹp thế này chạy sao nổi – Cái đầu óc tôi toàn nghĩ những chuyện như thế @@.
Sáng hôm ấy là một ngày đẹp trời trong xanh gió mát, sóng biển đập rì rào không biết mệt mỏi, chim hót líu lo. Ôi thơ mộng quá đi. Hôm nay có người đẹp nên chạy từ từ ra biển khoảng 6h30 vì lúc đó có nhiều người hên hên gặp được mấy đước bạn thì có dịp lên mặt, cuộc đời nó cũng không trớ trêu quá đối với tôi..
-Ê…T – Thằng T nhanh mắt.
Nó đang đứng cùng với mấy đứa bạn, khi bọn chúng thấy thằng T gọi nên cũng nhìn về phía người được gọi xem là ai cuối cùng cũng phát hiện nghi vấn người đẹp :
-Trời, tiên nữhạ phàm – Có cả thằng C.
-Đâu.
-Ở đâu.
-Kia kìa, xinh quá bây ơi.
Cả bọn nó nhao nhao lên như giòi vì nghe đến người đẹp là khỏi nói, đám bạn của thằng T không khác tôi tý nào, không hổ thẹn sau này làm bạn thân có phúc cùng hưởng có họa mình mầy chịu ^^. Có dịp để thị oai với dân chúng ngu gì không tóm lấy thờ cơ, tôi nắm tay kéo em lại chỗ bọn kia đang đứng như trời trồng vì sắc đẹp đang đứng bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!