Tôi hốt hoảng mếu máo la lên, cả lớp dòn về nơi ấy :
- Mẹ ơi……. Huhuhu – Tôi khóc gọi mẹ
- Gì vậy con
- Sau dưới chân con rỉ máu màu vàng nè.. huhu…. Chết con rồi – Tôi mếu máo nói
Mẹ tôi hoảng hồn chạy lại.... và nhìn xuống dưới… rồi bổng nhìn sang anh ba mặt đang ngáo ngáo. Mẹ phì cười:
- Con hư quá vậy G. – Mẹ trách yêu
- Dạ con sợ mẹ…huhu.
-Mắt anh ba đã ngấn lệ chuẩn bị tuông trào.
- Mẹ ơi, con sao thế.. hức…máu.. màu.. vàng nữa cơ…anh ba sợ đâm con à. Huhuh. – Tôi không biết lúc đó ngu ngốc đến thế ^^, bây giờ phải phì cười vì sự ngu ngốc đó
- Hai cái thằng này. Anh ba mầy sợ quá " xả nước ". Chứ có phải máu gì đâu, máu màu đỏ con ạ.
-Mẹ tôi dùng mặt hình sự nhìn tôi nói.
Sao khi mẹ nói, cả lớp bỗng bật cười. Tôi dự là có chuyện chẳng lành nên nhìn sang anh ba mặt đang đỏ chắc có lẽ vì ngượng và hàng lệ đã tuông rơi. Tôi nhìn xuống dưới ghế anh ba thì phát hiện ra " dòng nước màu vàng " từ trong quần mà ra. Đã hiểu và cũng hiểu chắc là do lúc đầu, tôi không thể nhịn cười mà phát ra cười làm anh ba nhục lại thêm nhục. Cười xong mới nghĩ đến sự ngây ngô của mình mà đã giết người anh yêu quý bằng một vũ khí có công nghệ tàng hình tiên tiến nhất lúc bấy giờ làm anh ba muốn chui xuống đất. Qủa này tôi chơi hơi cay, nhưng có phải tại tôi đâu. Chắc ông anh sẽ không phục, và trả thù, mà thù này trả mười năm chắc không hết. Tôi biết đã sai nên nhịn cười hẳn, bối rối nhìn ổng, xem độn thổ chưa ^^, hình như ổng có giác quan thứ sau hay sao ấy, quay mặt lạ nhìn tôi bằng ánh mắt tên lửa "tochanham". Làm tôi đây phải e dè, có 7 phần công lực sợ ổng. Anh hai đang thấy "nhà cháy" đành qua cứu chữa. Ác vãi cười nãy giờ bây giờ mới qua, không biết đỗ nước hay đỗ dầu đây.
- Thôi, bỏ qua đi. Tại thằng T nó ngu.
-Axxxxxxxxxxxxxxxxxx. Dám nói tôi ngu……………… Mượn súng bắn đây mà. – Tôi hét trong bụng.
- Nó mà ngu.
-Anh ba nhìn tôi bằng nửa con mắt.
- Dù gì mầy cũng hư quá G. – Anh hai bắt đầu sử dụng quyền của người anh cả.
Mẹ cũng thấy tình hình cuta và cute đang diễn biến căng thẳng, nên đành dùng biện pháp giảng hòa.
- Cô à ! thông cảm cho thằng nhỏ, nó nhát thế. Thôi cô cho 2 anh nó ngồi ở hai đầu, rồi kêu một em gái ngồi giữa tách hai đứa nói ra.
- Dạ.
- Cô nghe lời mẹ tôi nhìn vào danh sách lớp…Em Võ Hoàng Yến Trang ngồi giữa hai bạn này nhé.
- Dạ. – Tiếng nói bên dãy bên kia.
- Vậy là xong, bữa nay nhận lớp, sắp xếp chỗ ngồi cho các em, các em có thể ra về. Nói với phụ huynh thứ hai đưa các em đi học chính thức. Cô cảm ơn.
Cả lớp đứng dậy ra vè. Tôi đưa mắt nhìn con nhỏ sắp phân chia " biên giới " để biết mặt. Nó đi ngang tôi cười. Và một lần nữa trong ngày.
- Oimaoi……. Số trời hay sao mà bữa nay toàn gái xinh không vậy nè. Amen ( Kêu trời mà xưng amen " chúa ".. công nhận lúc đó bá đạo thật ). Tôi nghĩ thầm trong bụng mà cái mặt phản chủ miễn gặp gái xinh là ngơ ngơ ra
Khi nó bước ra khỏi cửa thì tôi nghe tiếng cười khúc khích của nó, đoán chắc là vẻ mặt của tôi.
- Xinh mà khùng.
- Tôi lảm nhảm cái miệng
Vừa nói xong thì " cú thần cú " bay vào đầu, đau điếng.
-Ui dzza…Thằng nào cú bố thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!